DỪNG LẠI TRÊN ĐỒI

By Ngô thị thanh vân

DỪNG LẠI TRÊN ĐỒI

Phong nói ngày mai phải đi công tác đột xuất. Em không hỏi lại bởi quá hiểu công việc của Phong. Em cẩn thận xếp vài bộ quần áo và vật dụng cá nhân cần thiết vào vali không quên bỏ vào đó vài cây xúc xích (món ăn nguội mà Phong vốn thích) phòng khi lỡ bữa. Trước giờ ăn tối Phong tranh thủ đi đâu đó. Em và con ngồi chống đũa nhìn mâm cơm chờ Phong về. Cơm nguội ngắt rồi mới nghe thấy tiếng xe lướt nhẹ vào sân nhà. Cu Văn chập chững chạy ra mở cửa. Phong bế xốc con lên hôn đánh chụt vào má rồi quàng tay qua vai em ra chiều xin lỗi. Em xịu mặt giả bộ dỗi hờn. Nhưng làm sao em giận Phong quá năm phút được. Phong đi hâm lại đồ ăn. Bữa tối đó cả nhà ăn muộn.

More...

Đến với bài thơ: "Hạnh phúc muộn" - Tình yêu độ lượng vô bờ

By Ngô thị thanh vân

       Tôi vừa được Hội Văn học Nghệ thuật Gia Lai gởi tặng Tuyển tập Văn học Gia Lai 2005. Đọc qua các tác phẩm thơ bỗngng dưng :"Hạnh phúc muộn" của Ngô Thị Thanh Vân cứ ám ảnh tôi. Bài thơ mộc mạc chân tình lời thơ không trau chuốt nhưng tình thơ khiến người đọc khắc khoải không dứt.

     "Có phải người về trong đêm ba mươi

     Thức tỉnh trong em niềm tin đang dần nguội tắt

     Cời bếp than hồng-em nhóm lại tháng ngày tất bật"

    Người đàn bà yêu thương mỏi mòn chờ đợi mỏi mòn trông ngóng tình yêu. Một trái tim đã vụt biến vào cỏi đam mê u tối nào đó liệu có biết nẻo về có phút nào sực tỉnh lại? Sự chờ đợi đã đến tột cùng ngày đã hết đêm cũng sắp sang trang. Sự chờ đợi đẩy người đàn bà vào miền ảo giác mịt mùng. "Có phải người về trong đêm ba mươi" khẳng định hay giả định?

    Cả thời gian và không gian hư ảo quá mong manh như sắp tan biến. Đêm ba mươi là thật thời gian không gian đều cụ thể nhưng "có phải người về" lại ảo giác huyễn hoặc! ở thời khắc đỉnh điểm này bước chân lầm lỡ đâu rồi?!

    "Có phải người về trong những cơn say

    Đôi mắt ngả màu chờ mong

        đôi môi khô màu tuyệt vọng

    Em lặng thầm dâng đôi vai che chắn

    Yếu đuối mong manh hóa giải mọi nhọc nhằn .... "

    Người đàn bà yếu đuối mong manh sao có sức mạnh vô biên cáng đáng chở che đến vậy? Tình yêu và chỉ có tình yêu của người đàn bà mới đủ độ lượng tha thứ mới đủ che chắn hóa giải "trái tim lỡ một lần sai nhịp" "đôi môi lỡ một lời không thật" "vòng tay một lần đam mê"...Sự tuyệt vời kỳ diệu của tình yêu của tấm lòng nhân hậu và giàu nữ tính là chỗ này đây. Em rộng lượng bao dung nhưng em đâu là gỗ đá. Đau nhói và đầy hờn ghen...Song trên tất cả vẫn là anh là quá khứ ngọt ngào và niềm tin yêu đã bám rễ xây thành. Trong trái tim thủy chung rớm máu ấy rộng rãi độ lượng biết chừng nào.

     "Em tự mình hàn gắn những vết thương

     bằng chút tàn hơi còn sót lại

     Sự trở về người mang bao lầm lỗi

     Em xoa dịu nỗi đau- mong đón lại ngày hồng"

    Người ở đâu sao không về cùng em? Niềm tin dù đã hao gầy vẫn thoi thóp mãi. Em đã đợi tận cùng hy vọng. Thời khắc ấy sắp hết mà người vẫn chẳng thấy về. Thời gian thực đã hết nhưng thời gian chờ ngóng hoài mong hãy còn như niềm tin yêu thủy chung hy vọng trong em với anh chẳng thể phôi phai em lại tự dối mình:

    "Dẫu người có về sau đêm ba mươi

    Cũng còn kịp để cùng em lên chuyến tàu trở về bến bờ hạnh phúc... "

     Thương lắm một tình yêu hóa đá mà niềm tin tưởng và sự bao dung thì vẫn chắp cánh!. Đã lâu lắm rồi tôi mới lại đọc được một bài thơ hay giàu nữ tính đọc thơ và nhạc họa đan xen pha lẫn khó tách bạch. Những tưởng cuồn cuộn với kinh tế thị trường cân đo đong đếm tình -tiền người ta rồi sẽ chai mòn sẽ ích kỷ cả. Các cô gái chỉ có môi trầm giày cao gót quần bò điện thoại nhét mông. Hóa ra tình yêu đích thực vẫn trường tồn và bản chất của tình yêu bao giờ cũng là sự bao dung chở che vô bờ bến. Chỉ có tình yêu mảnh liệt và sự vị tha đầy nữ tính kia mới đủ rộng để chứa những bước chân xao lãng lầm lạc quay về. Ai mà chẳng có phút lầm lỗi ai mà chẳng có lần dại khờ. Xin đừng nguội tắt xin đừng hờn ghen xin tất cả những người đàn bà hãy biết yêu thương và tha thứ.

    Tôi thích bài thơ này lắm nhưng sao cái tít lạc lỏng quá và chẳng thơ chút nào.!

Huỳnh Kiên

Tặng cô giáo Vân nhân ngày 20-11-05 chút đồng cảm của bạn đọc.

More...

Nhà văn Bảo Ninh: “Tôi muốn văn mình mang vẻ đẹp... quân đội”

By Ngô thị thanh vân

Nhà văn Bảo Ninh

Trong sách tác giả xác nhận đã được gợi hứng và chịu ảnh hưởng rất nhiều từ cuốn Nỗi buồn chiến tranh (NBCT) của Bảo Ninh.

Cuốn sách được nhiều tờ báo VN nhắc đến ngay sau lúc nó vừa nhận một giải thưởng lớn của Canada và được khen khi có bản tiếng Việt. Nhưng nhà văn thì không nghĩ thế:

- Không biết có tiện để nói không nhưng thật tình là mình không cảm thấy thích không được vui lắm khi NBCT đã bị hiểu theo hướng ấy một hướng tối mà thật ra nó không hề tối. Cố nhiên mỗi bạn đọc hay bạn viết đều có quyền có một cách cảm cách nhìn riêng của họ về cuốn sách và về cuộc chiến. Chưa nói đó còn là một cái nhìn xuất phát từ thiện chí của một người nước ngoài trước một đất nước một dân tộc mà họ muốn đến gần.

Nhưng dẫu vậy vẫn không thể không cảm thấy buồn và tiếc. Nói sao nhỉ? Những nhân vật người Việt trong cuốn sách nhìn chung không được thật và “nhã” lắm không khí truyện cũng không thật và ít nhiều bị “vênh” với bối cảnh. Phần nào đó cuốn sách làm người ta cảm thấy người Việt hôm nay hầu như vô cảm khi nói về những mất mát đã qua. Đâu phải thế đâu thể thế! Lãng quên như một kiểu coi thường chính mình là khác tập quên và cố quên để đứng lên đi tiếp và để tha thứ là khác khác nhiều chứ!

Trong một chừng mực nào đó cuốn sách của tôi và của David Bergen cùng đề cập đến một đề tài: ám ảnh của một cuộc chiến lên những cựu chiến binh thời hậu chiến. Ám ảnh đó nhìn bề ngoài có vẻ giống nhau nhưng theo tôi ở người cựu chiến binh VN nỗi đau ấy ít mang màu sắc cá nhân hơn. Không phải chỉ là chuyện tôi bị thương bản thân tôi bị đau mà sâu và rộng hơn đó là nỗi đau về cái thời của mình ít nhất là thế hệ mình đồng đội mình...

* Ông có chắc là mình có thể đọc cuốn sách một cách khách quan không khi mà ông chắc hẳn đã đọc nó trong một tâm thế: tìm mình và cuốn sách của mình trong đó?

- Dĩ nhiên là tôi phải để ý chứ vì điều đó đã được tác giả nói rất rõ trong lời cảm ơn cuối sách và như bạn biết có hẳn một nhân vật nhà văn mang bóng dáng Bảo Ninh trong đó. Tuy nhiên hình ảnh mà tôi quan tâm nhất ở đây là người lính hay đúng hơn tinh thần của người lính trong và sau cuộc chiến. Hình ảnh ấy tinh thần ấy trong cuốn sách dù không chiếm vệt chính nhưng vẫn khiến người đọc cảm thấy không được thoải mái. Sao chứ? Cái vỏ thì rõ là của anh nhưng cái ruột không phải thế! Vậy đấy tìm mà không gặp chưa thật sự gặp!

* Phần cuối sách khi nữ nhân vật chính từ Đà Nẵng tìm ra Hà Nội có đi tìm nhân vật ông nhà văn tại địa chỉ 3B LNĐ (3B cũng là tên mặt trận mà Bảo Ninh nói đến ở ngay trang mở đầu cuốn NBCT - NV) nhưng không gặp. Cũng là “tìm mà không gặp”. Vậy theo ông nếu gặp?

- Tôi cũng không rõ khi đi thực tế để viết cuốn sách này David Bergen có đi tìm gặp tôi hay không. Nhưng đúng là nếu hai bên gặp được nhau thì câu chuyện có thể đã có một màu sắc khác. Vì không chỉ là tác giả của cuốn sách mà David Bergen cho rằng mình chịu ảnh hưởng người David Bergen tìm gặp còn là một anh lính. Cái mạnh của quân đội không phải ở chỗ hung hăng mà rất chừng mực mềm dẻo. Văn tôi vì thế tôi muốn nó có được vẻ đẹp của... quân đội.

* Trong tác phẩm của David có một nhận xét: cuốn sách mặc dù đã phản ánh được rất sống động hiện thực cuộc chiến nhưng rất tiếc đã không đưa ra được một hiện thực tiêu biểu và không có được một lời lý giải thỏa đáng. Ông có nghĩ đó là những lời ám chỉ về NBCT?

- Không là một hiện thực tiêu biểu thì cũng dễ hiểu vì đó chưa bao giờ là chủ ý của tôi. Điều tôi muốn là một cái nhìn cá nhân rọi vào những góc khuất với một độ lùi thời gian cho phép (sau chứ không phải là trong cuộc chiến). NBCT trước hết được viết cho người đọc VN nên tôi không nghĩ mình nhất thiết phải đưa ra những lời lý giải về một cuộc chiến mà trong đó dân tộc tôi đất nước tôi đã phải cắt nghĩa nó bằng xương máu của bao người.

Làm sao có thể vừa viết văn vừa giảng bài? Tuy nhiên cũng không ngoại trừ đấy có thể là một điểm yếu của văn chương VN mình: luôn bắt người ta phải biết lịch sử mình thì mới hiểu được. Trong khi người ta có những cuốn sách về châu Phi hay Nam Mỹ chẳng hạn mình chưa cần phải hiểu gì lắm về lịch sử của họ cũng vẫn bị “đánh thuốc mê” như thường! Văn chương mình khó ra được với thế giới có khi một phần vì thế!

* Nhưng không thể phủ nhận NBCT đã phần nào làm được việc đó. Song “nỗi buồn” mà nó để lại cho tác giả phải chăng là sức ép không vượt qua nổi cái bóng của chính mình?

- Ừ kể cũng buồn thật! NBCT làm mình được biết đến rồi tự dưng bạn bè đông lên bù khú nhiều hơn vui thì cũng vui nhưng không thực là yên ổn: lắm lúc đang nhậu muốn bỏ về đi trên tàu thấy cảnh đẹp không yên đi chơi bao đận thấy không đành... Cuốn tiểu thuyết dự định viết cứ thế toan xây toan đổ không khác gì... thành Cổ Loa.

Bảo gác bút thì không phải vẫn còn một Bảo Ninh truyện ngắn một Bảo Ninh trên báo tết nhưng cái tạng mình ướm vào truyện ngắn nó không đã nó không làm mình vui được dù rõ là nó nuôi được mình giỏi hơn tiểu thuyết lại có thằng nó thúc cho sát đít để mà không thể bùng đi đâu được! Không gì bất hạnh bằng nhà văn một cuốn dù có thể: một thằng nhà văn không dám viết tiếp chưa chắc đã là hèn!

* NBCT - những lần tái bản sau này - lúc đầu và lần tái bản gần đây nhất (2003) có tên là Thân phận tình yêu. Thật ra ông thích cái tên nào hơn?

- Thân phận tình yêu thì nghe hơi sến. NBCT cao hơn chứ nó vừa đúng là tâm trạng thật của mình vừa không chỉ của mình!

* Quả vậy! Cảm ơn ông!

Theo Tuổi Trẻ

(Nguồn : www.thotre.com)

More...

hỡi ta ơi!

By Ngô thị thanh vân

Lò mò cả buổi tối. Mất một giấc ngủ trưa. Vẫn thấy mình rỗng không trước vnweblogs. Thẹn với lòng nên quyết tâm mò tiếp. Mò đến khi nào cái đầu sáng ra con mắt tối lại mới thôi. Mò đến khi nào tự thốt lên "ta phục ta quá" mới được. Mà sao ta lại mù mờ thế này? Ta ơi....

More...

Chúc mừng bạn!

By Ngô thị thanh vân

Nếu bạn có thể đọc được bài viết này có nghĩa là quá trình đăng ký đã thành công và bạn đã có thể bắt đầu blogging

More...