TỰ TÌNH PHỐ

By Ngô thị thanh vân

 

TỰ TÌNH PHỐ


Phố dài như ngày tôi bụng mang dạ chửa

thời gian đợi chú rùa mải chơi

ngang qua phòng cốc cốc hỏi thăm rồi cười

nụ cười lả lơi


Tháng ngày ở cữ

thiên chức biến tôi thành người đàn bà đảm đang

căn phòng vừa đủ tiếng con thơ khóc cười đêm trắng

hạnh phúc trong ngần mắt bi ve giọt sương khuya vừa đọng

 ru thơ. Ru con.


Phố trong lành thênh thang mắt nhìn ngày khua ngày

người người hối hả cộ xe mồ hôi tuôn đầm khuôn mặt lo âu toan tính

phố hiểu tôi như tôi hiểu một người giữa vạn nghìn người và nhiều hơn nữa

một khát khao rất đỗi con người


Phố. Tôi. Pleiku thăm thẳm

Yêu nhau tự ngàn năm.

More...

THÁNG SÁU

By Ngô thị thanh vân

 

THÁNG 6


Mẹ trở dạ vào ngày mưa trái mùa hơn hai mươi năm trước

trời đất cứ thế sụt sùi tận hôm nay

(giống như thói quen lặp đi lặp lại)

tháng sáu mười hai ngày cha còn lặn lội rừng sâu

con chào thế giới không bằng tiếng khóc


Trở dạ ngày biết yêu ghét rạch ròi

câu thơ rơi ra từ nỗi cô đơn của người thiếu nữ

cha phấp phổng lo âu

chữ đa đoan đa mang trĩu nặng

con vác trên vai sấp ngửa phận người


Đường con đi thênh thang

thênh thang quá nên thấy mình cô độc

thèm một bàn tay. Cái vai. Và những lời rất thực

khoảng không. Không đến không cùng.


Con đường mới. Con đường nào cũng mới

con mới theo con đường. Cũ rích những điều đã cũ

gập ghềnh. Chống chếnh bước chân

bước chân chống chếnh. Gập ghềnh


cái nắng tháng tư vẫn hắt vào con hanh hao cơn gió lào quê nội

hanh hao suốt thời thơ dại

hanh hao đến tận hôm nay

khi con khát cơn mưa trái mùa trong ngày thiêu đốt


Bài này con hát ngược. Lời tiên tri cho chính cuộc đời mình

Người đàn ông đánh cắp trái tim con chạy về phía núi

dải ngân hà bay bay. Con thấy lòng say say


Tháng sáu nơi này mưa giăng ngập lối

Ngày mười hai bão táp điên cuồng

Con nhận ra những câu thơ nổi loạn

Chẳng thể giữ nữa rồi

Chữ cứ thế. Bay!


                                                2009

                                                n.t.t.v

More...

bài hát về hạt giống

By Ngô thị thanh vân

 

BÀI HÁT VỀ HẠT GIỐNG


Có một hạt giống

bay bay khoảng không không cùng

kiếm tìm sự phì nhiêu trên đất cằn sỏi đá

sự hồi sinh ngắc ngoải

cơn hấp hối thúc dục

hạt giống bay bay bay


hạt giống ra đại dương

cuồng nộ cơn sóng dữ

hạt giống ngược lên núi

núi nhấp nhô đại thụ

hạt giống xuôi dòng suối

suối mải miết thành sông

sông trôi về biển lớn

hết chỗ mình nương thân



Cô gái quỳ bên tượng Chúa

Chúa bao dung nhân từ

cô gái quỳ bên tượng Phật

Phật rộng lòng từ bi

nhưng cả Chúa và Phật

đều lặng im đến là.


Hạt giống chợt nhận ra

lời khẩn cầu tha thiết

trái tim người hiền hòa

đang khát khao hạnh phúc


hạt giống lặn vào lòng

thành chữ tâm chân thật

hạt giống lặn vào tim

thành tình yêu biết hát

hạt giống lặn vào người

thành con. Con có biết?


                                                3-2009

                                                N.T.T.V

More...

một vòng đêm

By Ngô thị thanh vân

 

MỘT VÒNG ĐÊM


Em ngược con dốc mỏi

thông thốc mùa khô ùa về

gió cuốn tóc bay. Áo bay. Đường vắng

Pleiku gõ vào khuya tĩnh lặng

phố bỗng hiền như một chiều đông


ngủ yên dưới vòm long não

hiu hắt đèn vàng vào đêm

người phu xe giật mình tỉnh giấc

tiếng lá rơi ngỡ tiếng gọi "thồ hàng"


em ngược dốc tìm ngày đang tới

miên man tơ lụa giăng mành

sương đêm nồng nàn cỏ dại

Pleiku  huyền ảo lung linh


Đường chao nghiêng cánh võng

chân lữ thứ quay về

ngang qua lòng thành phố

thấy lòng mình chung chiêng.



                                      3-2009

                                      N.T.T.V

More...

PHÍA NÀY LÀ NỖI CÔ ĐƠN

By Ngô thị thanh vân

 

PHÍA NÀY LÀ NỖI CÔ ĐƠN



Đâu cần phải trốn mình trong khói thuốc

sợi khói vô tình có cứu rỗi niềm đau

thì hãy dựa vai em mà khóc

nước mắt đàn ông

thường chảy ngược vào lòng (*)


Sao cứ phải tìm quên trong men rượu

uống được đâu kí ức của đôi mình

mạch nguồn thấm sâu vào lòng đất

rễ Kơnia đâm thấu tận vào tim


từng vòng khói trói tình trong im lặng

dẫu men cay không nói được thay lời

ga tàu cuối lặng theo từng tay vẫy

phía chân trời một vạt nắng hây hây


ngày đưa tiễn heo may về với gió

người bỏ đi rơi rớt lại câu thề

đêm hun hút. Đêm trở mình hoang hoải

xoay bên nào. Em cũng thấy cô đơn!



                                                3-2009

                                               N.T.T.V


(*) QH

More...

nơi bàn chân đi qua

By Ngô thị thanh vân

 

NƠI BÀN CHÂN ĐI QUA



Gốc thông già ngã tư thành phố

Pleiku nghiêng theo mắt em nhìn

cái nhìn lén vào đêm tình tự

tương tư hết một đời long đong


thương tóc rối một chiều cỏ úa

cỏ may găm nỗi nhớ giao mùa

mà vàng ngắt dã quỳ rợp gió

nghe rưng rưng hơi thở Pleiku


Người về không ngày đã sang đông

khăn áo ấm chẳng làm em ấm

mùa lạnh lẽo lên từng giọt đắng

mặn môi nhau lời hứa phiêu bồng


từng câu thơ thả lòng xuống phố

tìm ngây ngô một chút hương buồn

chợt bắt gặp nụ cười rất lạ

mới hay rằng cần chút bình yên.

                                                2-2009

                                                N.T.T.V

More...

giấc mơ khuya

By Ngô thị thanh vân

 

GIẤC MƠ KHUYA


ở một nơi nào đó

trong em

kí tự chập chờn ảo giác

vẽ ánh nhìn tha thiết

về đôi mắt biết cười


kí tự không giải mã được cảm xúc

(dẫu cảm xúc ứ đầy như ly rượu nồng ai đó nhấp trong đêm)

phó thác cho đôi tay và bàn phím

gõ những cung bậc lạ lùng

về một nỗi đau không rõ hình hài


có thể người nói nỗi nhớ là thứ xa xỉ

trong thế giới số ngập ngụa mùi polyme

vàng kim cương đô la chứng khoán...

họ mời nhau cả toan tính lọc lừa

cần gì biết nơi bờ sông mẹ già ngồi khóc trẻ (*)

chồng bế con thơ khăn trắng lặng trong chiều


có thể người nói nỗi nhớ là một điều cực kỳ rẻ mạt

sức mạnh kết nối viễn thông chạy đua trên đường ray chinh phục

cần gì chỉ việc "alo"

(nhớ nhung làm chi. Phát mệt.)

em nhận ảo cả những điều ngỡ thực

mà nghĩ rằng hạnh phúc đầy tay.


Đêm này

như bao đêm

em gõ nỗi niềm vào vùng tĩnh lặng

khua cơn say trong giấc ngủ người về

kể rằng có đôi mắt không chịu ngủ

cồn cào một giấc mơ khuya...


                                                          2-2009

                                                          N.T.T.V

(*) Nguyễn Đình Chiểu

More...

con đường mới

By Ngô thị thanh vân

 

CON ĐƯỜNG MỚI


Lẽ ra em phải đi con đường ấy

từ rất lâu

cái ngày mảnh thủy tinh làm tay em trầy xước

vết xước không nhẹ tựa lông hồng


bày tay ấy xòe ra như một định mệnh

hát lời du ca cho bến đỗ cuộc tình

buổi chiều mềm như mây mùa hạ

kí ức hồi sinh sau giấc ngủ muộn mằn


Những con đường chồng chéo đan xen

hất tung bao dự định

có nụ cười thật buồn hắt lên trong ráng chiều cháy đỏ

thiêu đốt mọi giác quan

em rùng mình về ngày đã cũ


Có không anh cổ tích giữa ban ngày

khi giấc ngủ em chất đầy mộng mị

những lần bóng đè khiến trái tim ngợp thở

em như con ngựa lạc loài giữa sa mạc cằn khô


anh phác thảo con đường mới

hoang sơ cổ tích rêu mờ

song song hai chiều số phận

cuối điểm dừng. Ngơ ngác một miền trăng...




                                      2-2009

                                      N.T.T.V

More...

ĐÊM TÌNH NHÂN

By Ngô thị thanh vân

 

ĐÊM TÌNH NHÂN


Đánh cược với đêm

về một bài thơ cho ngày valentine yêu dấu

em lục tung cảm xúc chồng chéo nhau

chọn cho mình ngày cũ

và những nồng nàn


Anh nói valentine một mình

với đơn độc và những nỗi buồn cô quạnh

em uống từng giọt nước mắt mình

ngỡ môi anh ngọt ngào dư vị chocolate

hình như rất thật


Đêm tình yêu

cần thăng hoa nỗi nhớ

và những khát khao rất đỗi bình thường

em câm lặng trong ánh nhìn rất vội

cất đi khoảng trời xanh thẳm phía ngàn khơi


Đêm tình nhân

Gió. Trăng. Sao. Và tháng ngày yêu thương vời vợi

Có những điều không bao giờ nói

Rưng rưng tràn mắt nhau.




Valentine  2009                                           

    N.T.T.V

More...

không tên ngày mưa

By Ngô thị thanh vân

thành phố lùng nhùng con đường sũng nước
mặn môi em. Tâm bão nhoáng nhoàng
bước ngả nào cũng hụt chân chới với
thiếu một lời. trống rỗng một miền yêu

More...