CUNG TƠ CHIỀU

By Ngô thị thanh vân

CUNG TƠ CHIỀU


Truyện ngắn. NGÔ THỊ THANH VÂN

      Thụy điện thoại cho tôi nói phải đi Đà Lạt gấp vào sáng thứ bảy và rủ tôi đi cùng. Tôi không thể nào để Thụy một mình lang thang ở thành phố buồn ấy được. Chuyến xe khởi hành vào năm giờ sáng nhưng do trục trặc giữa đường nên gần ba giờ chiều chúng tôi mới đến nơi. Thụy là người chu đáo nên đã đặt phòng trước. Một khách sạn mi ni bình dân hợp với túi tiền chúng tôi.

      Đà Lạt lạnh. Chiều cũng như đêm không lúc nào bớt lạnh. Tôi co ro kéo cao cổ áo. Tay Thụy thật ấm. Thành phố về đêm thật quyến rũ. Sương buông xuống đẫm cả tóc và vai áo. Sương đọng trắng trên mi mắt tôi khiến Thụy thích thú.

       Thụy thích ăn khoai lang nướng và uống sữa đậu mỗi khi lên đây. Lần này cũng vậy sau khi ăn một chén súp cua Thụy kéo tôi ra chỗ góc đường nơi có một cụ già đang ngồi. Mùi khoai nướng mới hấp dẫn làm sao. Tôi vừa nhâm nhi vị ngọt bùi vừa suýt xoa vì khoai hãy còn nóng lắm. Ăn xong Thụy thầm thì:

      - Lên "Cung tơ chiều" nghe!

      Tôi rùng mình tỏ vẻ không muốn nhưng cũng không nỡ làm buồn lòng Thụy.

      Quán nằm heo hút trên một triền đồi bốn bên thông reo vi vút. Những câu chuyện ly kỳ về “Cung tơ chiều” khiến người yếu bóng vía như tôi không đủ can đảm qua đó một mình. Thụy không phải là người hay sợ nên chuyện đi một mình là chuyện nhỏ. Điều đáng nói không phải chuyện nằm trên con đường nhỏ lên đồi mà là cô chủ quán. Cô chủ quán kỳ lạ có ánh mắt hoang dại nhìn chằm chặp vào tôi khi cô ấy hát. Gai ốc chạy dài sống lưng tôi đành nhắm mắt thật chặt giả bộ đang say mê thưởng thức để không phải lưu vào trí óc ánh mắt lạnh lùng thăm thẳm đó. Chung quanh quán tối đen như mực. Trong quán nhảy nhót ánh sáng ảo huyền của những ngọn nến.

      Khách khứa đã về gần hết chỉ còn lại hai bàn. Cô ôm đàn và tiếng hát cất lên. Tiếng hát mạnh mẽ nhưng lại vô cùng liêu trai ám ảnh. Đây là điều đặc biệt bởi các chủ quán khác thường thuê ca sĩ đến hát nhưng với "Cung tơ chiều" thì ngược lại. Dàn nhạc và ca sĩ là hai mẹ con trong nhà và những người khách đến uống cà phê. Cũng phải tùy hứng thì cô chủ quán này mới đàn và hát. Vì vậy gợi ra sự tò mò cho khách thập phương. Tiếng đàn và giọng hát ngừng lại cũng là lúc câu chuyện ma quái bắt đầu.

      Tôi nhớ lại lần đầu tiên đặt chân vào nơi này. Ngày ấy Nguyên còn bên tôi chứ không xa như bây giờ. Nguyên ôm tôi vào lòng và nhẹ nhàng đặt bàn tay ấm nóng vào lưng tôi xoa nhẹ. Bên Nguyên lúc nào tôi cũng có cảm giác an toàn. Dù là lúc cô chủ quán nói về những con ma đang vây quanh chúng tôi. Có con tóc dài áo quần trắng toát nhưng đôi mắt hiền từ ngơ ngác. Có con ma dữ dằn đang lom lom nhìn chúng tôi như oán trách điều gì. Lại có những con ma ôm nhau cười khóc... Tôi đã run bần bật khi cô chủ quán nói trước mặt tôi và Nguyên có người mẹ trẻ bồng con đang cố gắng diễn tả một điều gì đó. Mắt tôi rưng rưng. Nguyên thắt lòng vì nghĩ mình có lỗi đã để cho tôi rơi vào cảm giác hoảng sợ. Thật lòng tôi cũng không thể lý giải được nỗi sợ hãi của mình. Mẹ nói tôi là người nhẹ vía hợp với ma hay nhìn thấy ma và rất dễ bị ma nhập. Chuyện ma nhập thì tôi không biết chứ chuyện nhẹ vía thì tôi tin (dù cho đến bây giờ tôi vẫn không hiểu vía là gì). Lúc còn đi học phổ thông mỗi sáng tôi thường ghé mua bánh mì của bà Hai đầu xóm. Hôm nào tôi là người mở hàng thì y như rằng ngày đó bà bán rất nhanh. Chưa đến tám giờ tủ bánh mì của bà đã hết nhẵn. Vì vậy bà hay ưu ái tôi hơn thường làm cho tôi ổ bánh nhiều thịt và không quên dặn với theo "sáng mai Quỳnh nhớ ghé mở hàng cho bà nhé". Tôi quay lại nở một nụ cười cảm ơn ổ bánh mì nhiều thịt và gật đầu "vâng ạ".

      Có lẽ vì tôi nhẹ vía thật. Tôi không nhớ rõ lúc ấy cô chủ quán đã nói điều gì nhưng trong tai tôi loáng thoáng câu nói "Người mẹ trẻ bồng con bảo số Nguyên đoản mệnh". Tôi dại dột nói lại với Nguyên điều đó. Nguyên bực tức bảo vớ vẩn rồi kéo tay tôi đứng dậy. Trước khi bước hẳn ra ngoài tôi còn nghe giọng cô chủ quán với theo: "Con người ai cũng có số mệnh hai em đừng lấy đó làm phiền. Miễn mình sống có ý nghĩa với những ngày được sống là mãn nguyện rồi". Tôi rời "Cung tơ chiều" với một sự hoang mang ám ảnh đáng sợ.
---------------    

      Tôi và Nguyên học với nhau từ thời phổ thông cùng vào một trường đại học. Nguyên là người thông minh nên đã dành được một suất học bổng du học tại Úc. Đó là niềm ước mơ của biết bao nhiêu sinh viên. Ngày nhận kết quả Nguyên xúc động ôm tôi thật chặt và nói tôi chờ ngày Nguyên về. Tôi lén quệt vội giọt nước mắt và gật đầu để Nguyên yên lòng dù trong tôi đầy những giằng co. Thói quen có Nguyên làm tôi khổ sở khi phải một mình đối chọi với nỗi cô đơn. Mà ở xứ người chắc Nguyên cũng hơn gì tôi mùa đông nước bạn sẽ làm Nguyên lạnh hơn tôi rất nhiều.

      Thụy có hứng với nơi này. Tôi lẩm nhẩm hát vài câu vô nghĩa để át đi giọng kể của cô chủ quán bởi tôi biết cô ấy sẽ nói “quanh đây ma nhiều lắm ma đang đứng xung quanh để nghe nhạc và để nhìn ngắm con người”. Thấy tôi đưa tay lên bịt tai cô chủ quay sang nói: “Ma hiền lắm! Họ cũng có cuộc sống như con người. Trước sau gì chúng ta cũng phải qua kiếp đó vậy thì tại sao lại phải sợ?”. Tôi giả bộ cười gượng như không có gì. Thụy biết cảm giác của tôi lúc này. Bởi khuôn mặt tôi tái mét và đôi chân đang run lẩy bẩy cạnh đôi chân Thụy.

      - Ngoan nào đừng sợ có Thụy đây mà. Giọng Thụy cứng cỏi vỗ về.

      - Quỳnh bị làm sao ấy. Hình như có ai đang nhìn ở sau lưng.

      Tôi lí nhí trả lời và nhắm tịt mắt lại. Nhưng khi nhắm mắt thì những hình thù với những khuôn mặt xa lạ lạnh toát lại chập chờn trước mắt làm cho nỗi sợ hãi của tôi càng tăng hơn.

      - Làm gì có. Quỳnh chỉ giỏi tưởng tượng. Đó là khách và họ đang lên quán đấy chứ.

      Tôi mở mắt ra. Đúng thật. Có hai nhóm người đang từ dưới dốc đi lên. Thụy bấm máy gọi taxi. Có lẽ Thụy muốn giải thoát cho tôi khỏi cảm giác này càng nhanh càng tốt. May mà chỉ năm phút sau taxi đã có mặt. Tôi bước lên xe và không hề ngoái lại một lần nào.

      Thụy đã trở lại quán một mình. Tôi không đủ can đảm để đi cùng Thụy nữa. Tôi tha thẩn quanh bờ hồ. Nơi này có quá nhiều kỉ niệm với tôi và làm cho tôi nhớ Nguyên.

      Hai năm trước Nguyên đã từng nắm tay tôi ghì sát tôi vào người và lặng lẽ hôn tôi nơi này. Tôi không quên được cảm giác đó. Cho đến bây giờ cũng vậy. Vì đơn giản là tôi không muốn quên. Tôi yêu Nguyên. Lần chia tay cuối cùng tôi đã đeo vào cổ Nguyên sợi dây chuyền bằng vải dù có hình Đức mẹ. Đức mẹ sẽ giúp Nguyên đi qua những ngày không tôi ở xứ người và kỷ vật sẽ nhắc cho Nguyên nhớ đến tôi nhiều hơn. Tôi run bần bật trong tay Nguyên. Nước mắt tôi làm cho má Nguyên nóng hổi. Nguyên cúi xuống hôn nhẹ lên giọt nước mắt ấy như muốn uống cả nỗi buồn chia xa. Gió từ mặt hồ thổi lên lạnh cóng lại mưa lất phất nên rét mướt. Tôi nghe sóng dưới hồ quẫy gọi kỷ niệm. Những kỷ niệm nhẹ nhàng mà tựa hồ như dao sắc cắt nát lòng người.

      - Sao lại thơ thẩn như người mất hồn vậy?

      Tôi giật mình quay lại. Thụy đã đứng sau lưng và quàng tay qua người tôi. Người Thụy thật ấm.

      - Thà ra đây còn hơn một mình một bóng trong phòng.

      - Lại nhớ Nguyên rồi à?

      - Ừ. Biết sao được. Tôi thở dài.

      - Có tin cho Quỳnh đây. Thụy ra vẻ úp mở.

      - Gì thế? Tôi tò mò. Nói đi mà.

      - Biết Thụy gặp ai ở "Cung tơ chiều" không?

      - Không nói sao mà biết được. Thôi Thụy nói đi đừng ra vẻ bí mật nữa. Giọng nói tôi hơi khó chịu vì phải nhăn mặt đoán già đoán non.

      - Thụy gặp Du. Du về nước được một tuần rồi. Tranh thủ lên đây vì nhớ "Cung tơ chiều".

      Câu nói của Thụy khiến tôi bất  ngờ. Du là bạn của tôi và Nguyên. Ba Du là sếp lớn của một tập đoàn may mặc. Ông thừa tiền để cho con cái đi du học nhưng Du đã không đụng chạm đến số tiền trong tài khoản mà ba Du vẫn thường xuyên gửi vào. Du có thừa kiến thức và bản lĩnh để nối gót theo Nguyên. Bộ ba chỉ có tôi là người tệ nhất học hoài mà sao vẫn cứ lẹt đà lẹt đẹt đứng trước mỗi kì thi còn sợ không qua khỏi huống hồ… Nguyên và Du có cùng một sở thích mỗi lúc buồn thường đáp xe đi Đà Lạt. Nguyên thích cái lạnh se se của phố núi này. Nguyên thích đi dạo quanh hồ Xuân Hương thích đi giữa những cánh rừng thông reo vi vút thích cảm giác sảng khoái khi chinh phục đỉnh Langbiang. Nguyên thích giọng hát truyền cảm của cô chủ quán. Nguyên thích quá nhiều thứ ở cái thành phố nổi tiếng mộng mơ này. Những điều đó làm cho tôi thêm hiểu Nguyên và thêm yêu Nguyên. Du cũng thích vậy. Vì thế Du lên "Cung tơ chiều" ngay sau khi về nước là điều hiển nhiên thôi.

      - Thật à?- Nét mặt tôi hồ hởi - Du có nói gì không? Có gì dành cho Quỳnh không?

      - Có chứ! Nhưng Du bảo sẽ nói riêng với Quỳnh

      - Vậy hả? Quỳnh nóng ruột quá! Không biết Nguyên có khoẻ không có nhớ đến Quỳnh không?

      Tôi hỏi Thụy mà cứ như đang hỏi Du vậy.

      Đêm trôi qua chậm chạp với những lời nói yêu thương của Nguyên vọng về. Khuôn mặt Nguyên có vẻ già hơn rắn rỏi hơn. Trong giấc mơ của tôi Nguyên hay cười chứ không mang nỗi buồn cố hữu. Tự nhiên tôi bỗng nhớ Nguyên da diết. Tôi nhớ những buổi chiều cùng Nguyên thả bộ trên đồi Cù. Những cọng cỏ nhỏ xíu xanh non mơn man bàn chân trần của tôi gợi một cảm giác thích thú đến khó tả. Bao giờ Nguyên cũng là người cầm dép cho tôi. Nhất là những lúc hai đứa tôi nằm xuống thảm cỏ và ngước mắt lên nhìn bầu trời chi chít những ngôi sao. Nguyên hay chỉ cho tôi hai ngôi sao sáng nhất lặng lẽ đứng gần nhau. Lúc ấy tôi thường hay nói. Không chịu đâu hai ngôi sao ấy có ở ngay bên cạnh nhau đâu. Cách xa nhau một quãng thế kia thì cả hai đều cảm thấy cô đơn lắm. Nguyên véo mũi tôi vào bảo "ngốc ạ". Ừ nhỉ tôi ngốc thật. Ai lại đem sao mà vận vào người. Nguyên chỉ ví dụ thôi. Rồi hai đứa cùng cười. Tiếng cười vang xa mãi lên tận trời cao. Theo tôi riết đâm ra Nguyên cũng thích cảm giác này. Ngày mai tôi sẽ gặp Du và sẽ biết thêm về cuộc sống của Nguyên bên xứ người.

      Đêm chao ôi là dài. Tôi trở mình thao thức. Tiếng đồng hồ tích tắc nhắc nhở từng bước đi của thời gian. Hình như nghiêng bên nào tôi cũng cảm thấy khó đi vào giấc ngủ. Giường nệm ấm êm mà sao trống trải quá. Thỉnh thoảng tiếng tắc kè đâu đó vọng lại càng làm tôi thêm sốt ruột. Chịu không được tôi trở dậy mở cửa bước ra ngoài hiên để mong hít thở khí trời. Nhưng cái lạnh buốt đêm khuya càng làm cho tôi tỉnh táo. Càng tỉnh thì nỗi nhớ Nguyên và lòng khao khát biết tin Nguyên càng hành hạ. Tôi trở vào lấy gối ôm thật chặt vào lòng một cách mệt mỏi. Phía giường kia Thụy đã say giấc nồng. 
-------------------   

      - Quỳnh nhớ Nguyên lắm phải không? Sau một vài lời hồ hởi của những người bạn đã lâu nay mới gặp lại Du nói với tôi bằng một giọng đầy thông cảm.

      Tôi nhún vai kiểu cách để che giấu sự xúc động.

      - Không sao mà. Cuộc sống của Du thế nào? Vẫn ổn chứ?

      - Ừ. Vất vả hơn ở đây nhiều. Khí hậu và thức ăn không hợp lắm.

      - Đó là điều tất nhiên thôi. Nguyên có kể là phải ăn mì gói dài dài mà. Chắc Du cũng vậy nhỉ?

      Tôi xót xa nghĩ đến Nguyên. Có lẽ Nguyên cũng gặp nhiều khó khăn như Du. Nhìn những giọt cà phê chầm chậm buông tôi nhớ Nguyên quay quắt. Nếu lúc này bên tôi là Nguyên tôi sẽ khuấy ly cà phê ấy và đưa lên mũi hít hà. Rồi nhấp một ngụm để tận hưởng cái cảm giác tuyệt vời đang tan loãng nơi đầu lưỡi. Cái vị ngọt đắng ấy đã thấm vào máu thịt của Nguyên rồi. Nguyên từng nói say cà phê như say tôi vậy. Nhưng phải là cà phê của cô chủ quán "Cung tơ chiều" thì Nguyên mới thích. Hình như Nguyên có điều gì đồng cảm với cô ấy. Bây giờ bên Du nhìn Du lặng yên phả những vòng khói vào không trung tôi bỗng thấy xót xa. Tôi hiểu và thương Du bằng tình thương của một người em gái đối với anh trai. Nên ít nhiều tôi cũng hiểu Du đang muốn dành cho tôi cả không gian yên tĩnh của góc quán này. Thời gian nặng nề trôi như người phu xe cố sức đẩy đạp để đẩy chiếc xe lên hết con dốc dựng đứng. Tôi nghe hơi thở mình nặng trĩu một nỗi niềm.

      Du kiên nhẫn chờ cho nỗi buồn của tôi lắng lại. Tôi không nhận ra thời gian đã trôi qua rất mau. Mới chiều đó thôi mà bây giờ bầu trời thăm thẳm đã nhấp nhánh ánh sáng của những ngôi sao phía tít tắp kia rồi. Tôi ngước mắt nhìn ra khung cửa sổ đăm đắm nơi cuối chân trời với những cảm xúc bâng quơ. Mông lung nhìn về những ngôi sao đang nhấp nháy có phải hai ngôi sao lặng lẽ bên nhau là dành cho tôi và Nguyên? Du nhìn tôi thật lâu sau khi nhấp một ngụm cà phê rồi chợt nói:

      - Quỳnh. Có điều này Du muốn nói với Quỳnh nhưng không biết phải bắt đầu như thế nào. Giọng Du có vẻ thăm dò.

      - Chuyện gì mà có vẻ quan trọng vậy. Tôi hỏi lại một cách sốt ruột.

      - Quan trọng. Mà quan trọng đối với Quỳnh đó.

      - Vậy Du nói đi!

      Tôi càng tò mò hơn với cách nói lấp lửng của Du. Hồi giờ Du có bao giờ như vậy đâu.

      - Đợi Du chút.

      Du nói rồi đứng dậy rời bàn đến quầy tính tiền. Hai phút sau Du trở lại và kéo tay tôi.

      - Đi dạo rồi Du nói cho nghe.

      Từ cafe Tùng đến bờ hồ không xa. Du vừa đi vừa kể những câu chuyện khôi hài nhưng vẫn không thể làm cho nụ cười của tôi tươi hơn được. Tôi tò mò muốn biết điều Du sắp nói. Tôi sốt ruột muốn biết tin về Nguyên. Sự kìm nén từ nãy đến giờ làm tôi ngột thở lắm rồi. Tôi thừa tế nhị để không vồ vập hỏi Du mọi chuyện nhưng lúc này lại thiếu kiên nhẫn. Bởi linh cảm mách bảo tôi rằng chắc đó hẳn là chuyện không vui.

      Hai chúng tôi chọn một ghế đá quay ra mặt hồ. Khi đã ngồi yên vị không chờ tôi nói. Du lấy trong túi áo ra một vật gì đó rồi xòe bàn tay tôi ra đặt vào đó. Tôi cứ ngỡ quà của Du nên nhẹ nhõm thở phào miệng vẫn mỉm cười nói:

      - Quà của Quỳnh hả? Vậy mà làm người ta lo nãy giờ cứ tưởng chuyện gì nghiêm trọng lắm.

      - Thì Quỳnh cứ xem đi! - Du giục tôi.

      Tôi cảm thấy có điều gì không ổn trong lời nói của Du nên vội cúi xuống nhìn. Ánh mắt tôi tê điếng khi nhìn thấy sợi dây chuyền làm bằng vải dù có hình Đức mẹ. Tôi nắm chặt vật đang nằm trong tay. Im lặng. Tôi cứ im lặng như thế. Im lặng như nàng tiên cá đã bị phù phép mất giọng nói trong truyện cổ tích. Mặt hồ yên tĩnh mà tôi nghe như có hàng ngàn con sóng quẫy đạp và hắt vào bờ sự phẫn nộ của biển khơi. Du biết tôi đang cần gì nên kéo đầu tôi dựa lên đôi vai rắn chắc của Du. Đôi mắt tôi ráo hoảnh. Trời ơi giá như tôi có thể khóc được. Nhưng sao cổ họng cứ đắng chát mà nước mắt vẫn không rơi. Du cũng ngồi bất động như pho tượng để cùng tôi vượt qua nỗi đau này.

      Tôi thẫn thờ men theo bờ hồ bên cạnh sự che chở của Du. Du sợ tôi nhất thời làm điều dại dột nên nắm chặt bàn tay tôi lại. Cứ thế Du cùng tôi đi quanh hồ không biết bao nhiêu vòng. Chân tôi mỏi và đau nhức. Du cúi xuống cõng tôi như cõng một đứa con nít mới lên ba. Trời đã về khuya đường phố trở nên dài và rộng thêng thang. Hàng ngàn cơn gió đuổi nhau làm tóc tôi rối mù. Sương buông xuống làm cho cái lạnh càng trở nên ẩm ướt. Sương giăng lên những ngọn đèn vàng não ruột. Chắc tại lòng người đã làm cho cảnh vật não nùng.

      - Du cho Quỳnh xuống!- Tôi đột ngột đề nghị.

      Du thả tôi xuống với ánh mắt thăm dò. Bàn tay Du vẫn không rời tay tôi và hình như Du siết chặt hơn. Tôi ngọ nguậy như muốn thoát ra nhưng tôi hiểu không đời nào Du buông ra ngay lúc này. Du sợ tôi quẫn trí mà nhảy xuống hồ.

      - Du thả tay Quỳnh ra đi! Yên tâm vì Quỳnh sẽ không làm điều gì dại dột đâu.

      - Thật chứ? - Giọng Du tỏ vẻ nghi ngờ.

      - Thật mà.- Tôi nhấn giọng để Du thấy an tâm.

      Vừa nói tôi vừa từ từ rút tay mình tuột khỏi tay Du trong đầu lại nghĩ giá đôi bàn tay này là của Nguyên. Nước mắt vẫn không thể trào ra. Bất thần tôi bình tĩnh ném vật đang cầm trên tay xuống hồ. Chiếc dây chuyền tung lên không trung rồi rớt xuống làm cho mặt nước khẽ dao động. Mặt hồ trở lại trạng thái tĩnh lặng. Chỉ có những cơn sóng nhè nhẹ dập dềnh. Không như lòng tôi những vòng tròn đồng tâm vẫn vỗ nhẹ vỗ nhẹ mà sao đau thế. Tôi chới với như bước tới bậc trên cùng của cầu thang bỗng dưng bị hụt chân rơi xuống. Tôi thấy toàn thân mình nhẹ bẫng bồng bềnh bồng bềnh rồi bất thần bị hút xuống một cái hố sâu sâu hun hút. Tôi gào gọi tên Nguyên đến khản giọng và lịm dần. Chấp chới trong mắt tôi là hình ảnh Nguyên với cặp kính cận nụ cười thật hiền. Kìa Nguyên đang đàn cho cô chủ quán hát. Nhưng sao nụ cười lạnh băng… 
-----------------------     

      Du trở lại Sài Gòn để cuối tuần bay qua bên ấy nơi có Nguyên của tôi đang vật lộn với cuộc sống và những đề tài nghiên cứu cho luận án thạc sĩ của mình. Từ đêm đó tôi đã không gặp Du nữa. Mấy đêm nay Thụy say xưa viết như không hề biết sự hiện diện của tôi ở cái phòng trọ này vậy. Đôi lúc tôi muốn khều Thụy để thủ thỉ tâm sự nhưng lại sợ sẽ làm ngắt quãng mạch cảm xúc của anh. Khi viết thì mọi thứ đối với Thụy là vô nghĩa kể cả tôi. Mới đầu tôi còn cảm thấy buồn nhưng riết rồi quen nên chuyện đó đối với cả hai đều không có vấn đề gì bàn cãi. Tôi biết giống như Nguyên "Cung tơ chiều" là nỗi ám ảnh của Thụy. Thụy đam mê viết về nó như nỗi đam mê viết nhật ký mỗi đêm. 

      Thụy thân với tôi từ ngày Nguyên đi. Mỗi sáng thấy tôi lầm lụi ôm cặp đến trường Thụy để ý và quen rồi thân nhau từ đó. Thụy đam mê đọc sách viết văn. Tôi ảnh hưởng Thụy ở điểm này. Mỗi lần đọc được một quyển sách hay tôi và Thụy đều đem ra mổ xẻ trao đổi với nhau. Trước đây tôi đọc sách một cách công thức. Đọc để biết cốt truyện thế nào. Và nếu truyện nào mà kết thúc không có hậu là tôi ghét cay ghét đắng. Còn bây giờ tôi đã biết cảm thụ văn chương một cách chuyên nghiệp hơn. Người có công đầu tiên phải kể đến đó là Thụy. 
--------------------    

      Một tuần trôi qua. Thụy đã hoàn thành cuốn tiểu thuyết của mình. Cuối cùng thì Thụy đã khám phá được "Cung tơ chiều" và cô chủ quán kì lạ. Bản thân mỗi con người là một quyển tiểu thuyết. Và nói cho cùng không ai thoát được chữ tình.

      Thụy lên "Cung tơ chiều". Tôi tha thẩn một mình quanh bờ hồ rồi trở về nhà với đôi chân mỏi nhừ. Cảm giác cô đơn khiến lòng tôi chống chếnh. Tôi nhớ Nguyên. Và kì lạ tôi được gặp Nguyên ngay tại nơi này.

      - Quỳnh vẫn vậy! Giọng nói quen thuộc làm sống lưng tôi lành lạnh.

      - Nguyên. Sao Nguyên lại ở đây? Tôi mừng rỡ reo lên khi nhận ra giọng nói ấy. Giọng nói mà trong mơ tôi vẫn thấy rất gần dù hai đứa cách xa nhau.

      - Nguyên về với Quỳnh đây. Nói rồi Nguyên ghì lấy tôi riết mạnh.

      Nước mắt tôi được dịp tuôn trào. Tôi khóc tức tưởi như chưa bao giờ được khóc. Giọng Nguyên dỗ dành bên tai thật nồng ấm nhưng sao cứ như ở một cõi nào vọng lại. Tôi cố sức ôm chặt lấy Nguyên cứ sợ lỡ sơ ý buông ra thì Nguyên sẽ tan biến mất ngay lập tức. Nguyên ôm tôi thật lâu vòng tay Nguyên ấm và rắn chắc. Dường như thế giới xung quanh ngưng đọng lại. Tôi muốn hòa tan vào Nguyên quá. Chỉ có như thế chúng tôi mới có thể là một và mãi mãi không thể tách rời. Gió từ mặt hồ thổi lên mát rượi. Trong hơi mát tôi cảm nhận được bờ vai mình ấm nóng. Chỉ cần một giọt nước mắt Nguyên thôi cũng đủ để tôi bỏ qua tất cả kể cả việc Nguyên tàn nhẫn trả lại tôi sợi dây chuyền có hình Đức mẹ thật hiền. Bỗng Nguyên nới nhẹ vòng tay nâng khuôn mặt nhạt nhòa nước mắt của tôi thì thầm:

      - Quỳnh cho Nguyên xin lỗi. Nguyên xin lỗi vì không lo được gì cho Quỳnh.

      Tôi im lặng. Giờ phút này tôi không muốn suy nghĩ đến bất cứ điều gì. Vì Nguyên hiện diện trước mắt tôi bằng xương bằng thịt. Nguyên lại còn vòng tay ôm tôi nữa. Tôi biết mình vẫn còn yêu Nguyên tha thiết. Yêu hơn bất cứ tình yêu nào có mặt trên đời này. Tôi thấy mình tan biến trong Nguyên. Sự tan biến dịu dàng. 
-----------------------

      - Quỳnh dậy đi!- Giọng Thụy làm tôi giật nảy mình. Thì ra tất cả chỉ là giấc mơ.

      - Gì vậy?- Tôi vừa dụi mắt vừa làu bàu vì bị đánh thức không đúng lúc. Tôi đang gặp Nguyên đang được ở trong vòng tay ấm áp của Nguyên mà. Lâu lắm rồi tôi không có cảm giác này.

      - Dậy đi. Lười quá đi mất! Người ta đã đi lễ về (Thụy là người có đạo) và tranh thủ làm một vòng quanh hồ rồi mà mình vẫn còn nướng trên giường.

      - Mấy giờ rồi? Tôi ũn ượn dụi mắt và vặn vẹo người. Dư âm về giấc mơ vẫn làm tôi tiếc nuối. Môi của Nguyên mềm quá. Mềm đến nao lòng.

      Thụy có điện thoại ra dấu cho tôi biết rồi Thụy ra ngoài. Khi trở lại đôi mắt Thụy ầng ậng nước. Tôi biết có chuyện chẳng lành nên chạy lại ôm lấy Thụy vỗ về. Đôi mắt Thụy nhìn tôi lạ lắm. Nó giống như đôi mắt của cô chủ quán nhìn tôi lúc cô ấy hát. Tôi bỗng rùng mình.

      - Chuyện gì vậy? Nói cho Quỳnh nghe đi!- Tôi nhẹ nhàng.

      ...

      - Đừng như vậy nữa. Quỳnh lo…

      Thụy vẫn im lặng. Tôi bắt đầu sốt ruột và lo lắng. Đột nhiên Thụy nắm chặt tay tôi và ghì lại. Tôi nghe loáng thoáng bên tai “Quỳnh ơi Nguyên đi rồi” và thấy mình chìm xuống làn sóng mạnh. Sóng cuốn tôi xuống vực xoáy rồi lại hất tôi lên. Tôi chới với tay chân quờ quạng giãy dụa. Mười ngón tay tôi bỏng rát vì cào cấu xuống cát. Tôi thấy cổ mình có bàn tai vô hình nào siết chặt. Chặt đến nỗi tôi không còn cảm giác gì. Toàn thân nhẹ bẫng. Hình như tôi trôi vào một vùng sương mây lấp lóa. Bồng bềnh.

      Tỉnh dậy tôi thấy quanh mình một màu trắng toát. Gương mặt Nguyên cứ hiện rõ trong đầu rõ đến từng nụ cười từng ánh mắt đôi môi. Thì ra Nguyên đến gặp tôi trong giấc mơ ấy là lần sau cuối. Nguyên đến để nói lời vĩnh biệt. Nguyên chưa kịp nói mà. Nguyên đang ôm tôi thật chặt mà. Ông trời không để cho Nguyên phải thốt ra lời ấy. Nếu như thế thì tàn nhẫn quá. Vì thế nên ông trời đã khiến Thụy kéo tôi ra khỏi giấc mơ. Sự thật bao giờ chẳng cay đắng và tàn nhẫn. Tôi vĩnh viễn mất Nguyên rồi.

      Du gởi mail về cho biết Nguyên bị tiểu đường nặng dẫn đến suy tim. Và Nguyên đã lặng lẽ ra đi trong một cơn đột quỵ. Bây giờ thì tôi đã hiểu vì sao Nguyên gởi trả lại tôi sợi dây chuyền có hình Đức mẹ. Bây giờ tôi mới hiểu được rằng Nguyên đã yêu tôi đến nhường nào. Tôi lại lang thang bên bờ hồ hình ảnh của cô gái trong tác phẩm “Tình nhỏ làm sao quên” như ẩn như hiện trong đầu. Tôi nhìn sâu vào lòng hồ tìm kiếm. Cô ấy cũng vậy. Cô ấy muốn tìm kiếm một điều gì đó mà không ai đoán biết được. Sự vĩnh cữu của tình yêu nằm dưới đáy hồ. Khi tôi nhoài người ra khỏi thành cầu để tìm kiếm thì sợi dây có hình Đức mẹ nổi lên. Thoáng chốc hình Đức mẹ lại biến thành khuôn mặt yêu thương của Nguyên. Nguyên cười thật hiền và đôi mắt Nguyên thật ấm áp. Tôi đã tìm được sự vĩnh cửu của mình. Khuôn mặt ấy ánh mắt ấy sẽ bên tôi đến tận cùng trời cuối đất. Nơi nào bàn chân tôi qua ánh mắt ấy cũng dõi theo. Sự vĩnh cữu của tình yêu.

      Tôi không còn sợ "Cung tơ chiều" như trước nữa. Trong giấc mơ của tôi Nguyên hay có mặt nên tôi bỗng muốn khám phá nhiều điều. Có lẽ phải bắt đầu từ cô chủ quán. Thế giới tâm linh trong lời kể của cô ấy biết đâu cũng có Nguyên.

      Thụy kể cho tôi nghe về cuộc đời của người đàn bà ấy một cuộc đời đáng được cảm thông. Trong chiến tranh người chồng mới cưới chưa kịp quen hơi bén tiếng của cô đã không trở về. Đồng đội đã mai táng ông nơi ngọn đồi này. Cô lầm lũi một mình nuôi con ngay nơi chồng mình an giấc ngàn thu. Ngọn đồi cô độc. Cô độc như chính cuộc đời cô vậy. Sau chiến tranh mọi người thuyết phục cô đưa mộ chồng vào nghĩa trang liệt sĩ để cho ông ấy nằm cùng đồng đội nhưng cô nhất định không chịu. Cô nói khi sống đã không thể gần nhau rồi thì khi chết không ai có thể tách rời vợ chồng cô được. Nói mãi cô mới đồng ý với điều kiện khi nào cô qua đời thì mới được phép đưa hài cốt của chồng cô vào nghĩa trang. Trời không chịu đất thì đất phải chịu trời. Họ đành để ngôi mộ ấy nằm lại với vòng tay của gia đình. Dẫu sao cũng rất ấm áp. Bao nhiêu yêu thương cô đều dành trọn cho đứa con trai duy nhất. Nhạc Trịnh đã xoa dịu trong cô những nỗi đau tưởng chừng không thể nguôi ngoai. Người ta đồn rằng cô sống với ma. Ngôi mộ nằm sát bên nhà được chăm chút sạch sẽ luôn luôn có nhang thơm và hoa tươi. Ban đêm lúc khách khứa đã về hết cô ra đứng trước nấm mồ. Tiếng khóc cười cười khóc. Tiếng nói chuyện rầm rì to nhỏ. Cô đi qua những nỗi cô đơn mệt mỏi đau đớn chán chường bằng cách này đây. Những đêm thật khuya cô thấy người đàn ông mặc quân phục trở về nhẹ nhàng vén màn lên và lặng lẽ ngồi ngắm cô ngủ. Khi người đàn ông ấy ghé môi sát vào khuôn mặt cô cô đưa cả hai tay ra vồ lấy. Nhưng hình ảnh đó lại tan loãng. Để lại cho cô sự hụt hẫng trống rỗng nuối tiếc. Người đàn bà đang xuân trong cô hành hạ. Nước mắt ngắn nước mắt dài cô quỳ rạp bên mộ chồng tức tưởi. Rồi cũng qua. Những đêm trăng sáng tiếng nói chuyện càng to hơn. Xen lẫn với tiếng gió rít lạnh lùng tê tái là tiếng đàn bổng trầm trong đêm tối. Lúc réo rắt ai oán lúc não nùng thê lương lúc lại như lời thủ thỉ tâm tình. Và tiếng hát. Tiếng hát vỗ về người đã đi vào cõi vĩnh hằng. Tiếng hát vỗ về nỗi cô đơn tột cùng của người ở lại. Tiếng hát huyền bí như từ cõi vô cùng của vũ trụ vọng về. Ám ảnh lòng người. Hình ảnh cô vật vờ bên mộ chồng khiến bao người phải rơi nước mắt. Ngôi mộ ấy thật ấm. Nó được sưởi ấm bằng nước mắt nụ cười và tình yêu bất diệt. Điều này cho tôi nhận ra rằng khi có niềm tin ta có thể vượt qua bất kì hoàn cảnh nào. Niềm tin của cô ấy dành cho người mình yêu thương chắc chắn cũng nồng nàn như niềm tin tôi dành cho Nguyên. Tôi đi qua thế giới của cô với một niềm cảm thông sâu sắc. Nỗi đam mê nhạc Trịnh của cô truyền vào tôi như một luồng khí huyết mới. Tôi vịn lời ca đứng dậy. Tôi dựa vào cuộc đời đầy đau khổ của cô để nhìn vào thực tại. Và để nghĩ rằng ở nơi xa xôi ấy Nguyên cũng đang đêm ngày phù hộ cho tôi.

      - Quỳnh không sợ ma nữa à?- Giọng Thụy có vẻ trêu chọc.

      - Biết rồi còn hỏi.

      Tôi nhéo yêu một cái rồi choàng tay qua người Thụy.

      Đi qua nỗi đau mới thấy được nhiều điều. Tôi đã bình tĩnh vượt qua. Bởi tôi hiểu Nguyên luôn ở bên tôi trong bất cứ hoàn cảnh nào. Giống như người đàn ông của cô chủ quán luôn ở bên cô vậy.

      - Hai người đã đến đấy à? Vào đi các em!- Lời cô chủ quán dịu dàng ấm áp.

      Tôi cười. Ánh mắt mình chất chứa sự cảm thông. Ánh mắt của người vừa vượt qua nỗi đau đớn khốn cùng. Hai ánh mắt gặp nhau chân thành chia sẻ. Trong lời kể của cô tôi thấy Nguyên đang đứng ở đâu đó. Có thể là một nơi rất khuất để nhìn tôi. Nụ cười ánh mắt Nguyên thật ấm áp. Tôi nhấp một ngụm trà nóng và lấy muỗng vẩy vẩy cà phê xuống đất. Đó là cách người ta thường làm khi muốn mời người đã khuất thưởng thức món gì. Có lẽ Nguyên sẽ cảm nhận được những giọt đắng ấy. Và tôi cảm thấy Nguyên đang ở rất gần tôi… 

                               Trại sáng tác Tây Nguyên tháng  5-2007 

                                                                         N.T.T.V

 

More...

BÊN KIA LÀ HẠNH PHÚC

By Ngô thị thanh vân

BÊN KIA LÀ HẠNH PHÚC 

Truyện ngắn Ngô Thị Thanh Vân

           Chị quờ vội điện thoại và gọi cho chồng. Giọng nói bên kia có vẻ rất vội vã. Chị biết giờ này chắc là chồng mình đang rất bận. Dẫu là thế nhưng chị vẫn gọi mong sao anh sẽ làm thức tỉnh những đợt sóng đang cồn cào trong lòng chị. Chị mong chỉ cần nghe thấy giọng nói của chồng là chị sẽ bản lĩnh vượt qua được thử thách này. Anh vẫn không hề hay biết mối nguy hiểm đang rình rập gia đình nhỏ của mình dẫu đôi ba lần chị bóng gió xa xôi. Không biết là vì anh quá tin vào tình yêu của chị hay là vì anh quá bận với công việc kinh doanh mà không nhận ra sự thay đổi lớn trong chị. Vài ba câu hỏi qua loa anh tắt máy. Những tiếng tút tút kéo dài ập vào tai chị những âm thanh nhức nhối. Sao giọng nói anh không còn đủ sức mạnh để làm chị tỉnh táo. Chị rơi vào trạng thái hoang mang tột cùng. Sự giằng xé làm cho đầu óc chị quay cuồng. Và chị biết mình cần một không gian khác ngoài căn phòng nhỏ bé chật hẹp này. Chị lao ra khỏi nhà không nhanh hơn tên bắn nhưng nhanh hơn bất cứ lúc nào kể cả lúc trễ giờ đi làm.

 

Gió cao nguyên mang theo cái lạnh tê người. Mới chín giờ đêm thôi mà sao đường phố vắng ngắt. Trời trở lạnh gần cả tháng rồi chứ ít gì. Có lẽ vì vậy mà người ta ngại ra đường. Thường thì tầm này ở các quán cà phê và quầy bar vẫn còn nghìn nghịt. Nhưng sao hôm nay xe cộ dựng trước các quán cũng thưa thớt lác đác vài chiếc. Chị tấp xe vào một quán vắng khách bên đường và gọi một ly cốc tai hòng giải tỏa cái cảm giác ngột ngạt cái cảm giác phải kìm nén đến khó chịu. Thứ nước trộn lẫn nhiều vị này không còn làm chị thích thú mà ngược lại nó trở nên cay nồng làm chị phải cau mặt. Chị đành uống vội li nước trà bên cạnh. Cảm giác ấm áp lan tỏa khắp đầu lưỡi. Chị thấy đầu óc thư giãn đôi chút. Nhưng không đầy một phút hình ảnh người đàn ông ấy lại choáng ngợp trong đầu chị mọi sự tỉnh táo lại biến mất chị lại rơi vào cảm giác chống chếnh như đang đi trên không trung. Nhạc Phú Quang nhẹ nhàng mơn man hòng xoa dịu chị. Nhưng tại sao lại bằng những lời ca ấy “anh xa em trăng cũng chợt lẻ loi thẫn thờ biển vẫn cậy mình dài rộng thế xa cánh buồm một chút đã cô đơn...” Chồng chị đang xa chị đấy. Ngặt nỗi sự lẻ loi thẫn thờ trong chị lúc này hình như không phải là dành cho chồng chị. Bởi chị vừa mới nói chuyện với chồng trước đây chưa đầy ba mươi phút. Nhưng chẳng có cảm giác gì cả. Bởi lòng chị bây giờ đang gửi gắm cho người đàn ông ấy. Người đàn ông có ánh mắt buồn như nước hồ thu.

 

Anh không phải là sếp của chị. Anh là đối tác làm ăn với công ty của chị. Vài lần gặp gỡ vô tình trong các cuộc nhậu mà chị không được phép vắng mặt anh và chị chợt hốt hoảng nhận ra cảm giác khác lạ khi ánh mắt họ chạm nhau. Không phải là ánh mắt giữa hai đối tác làm ăn. Cái ánh mắt ấy kỳ lạ lắm. Nó khiến chị giật mình khi vô tình chạm phải rồi những lúc cố tình chạm phải ánh mắt ấy chị sững sờ khi nhận ra điều không bình thường nơi anh. Những cuộc điện thoại và những dòng tin nhắn vu vơ đã kéo chị trượt dài trong cảm giác được yêu thương. Cái cảm giác mà từ lâu lắm rồi chị không còn cảm nhận được từ chồng mình. Chị như trẻ đi vài tuổi. Sắc mặt lúc nào cũng hồng hào miệng hay mỉm cười và mắt cứ xa xăm tận chốn nào. Mọi người trong công ty thấy lạ buông lời trêu chọc. Mặc kệ chị thích thú với cảm giác này. Cái cảm giác được trở về với những ngày đầu biết nhớ nhung.

 

Thỉnh thoảng chị hay bắt gặp vài mẫu chuyện trên báo phụ nữ đại loại về các cuộc tình nơi công sở. Chị thường nhìn các nhân vật bằng một cặp mắt khinh bỉ và đôi khi không thèm đọc nốt xem thử kết thúc của những cuộc tình ấy như thế nào. Có điều chị không bao giờ ngờ tới là việc này lại vận vào đúng ngay cuộc sống gia đình chị. Tuy là chưa bao giờ chị bước qua giới hạn cho phép của một người vợ. Chưa bao giờ chị để cho bàn tay của mình đặt vào lòng bàn tay ấm áp của anh (chị tin là tay anh ấm áp) để cảm nhận sự run rẩy và nhịp đập không bình thường trái tim mình. Cái cảm giác kỳ lạ ấy cứ thúc giục chị bắt chị phải định hình cho được tên gọi của nó cụ thể là gì. Bản thân chị cũng muốn khám phá. Nhưng chị sợ một khi tấm màn bí mật được vén lên rồi thì chị sẽ như thế nào. Liệu chị có đủ dũng cảm để rũ bỏ gia đình đi theo tiếng gọi của điều mà chính chị cũng đang mơ hồ chưa gọi thành tên kia.

 

Anh không hứa hẹn điều gì về tương lai. Nghĩa là kế hoạch trong tương lai của anh không hề có bóng dáng chị. Điều đó đơn giản thôi. Vì anh đang có một trách nhiệm nặng nề. Có lẽ là không đơn thuần chỉ là trách nhiệm. Đôi lần chị nghĩ vậy. Con anh chưa lớn và vợ anh cũng nổi tiếng là hoa khôi một thời. Người đàn bà đó đủ thông minh và tỉnh táo để lèo lái con thuyền gia đình mình đi đúng hướng. Tất nhiên trên con thuyền đó không thể có bóng dáng của chị rồi. Không ai dại gì đi làm vấy bẩn một cái áo trắng tinh để rồi chính mình phải mặc cái áo vấy bẩn ấy. Chị biết anh luôn để điện thoại ở chế độ rung và cẩn thận xóa ngay những tin nhắn vừa mới nhận. Cũng giống như chị thôi. Chị cũng có muốn làm vấy bẩn bất cứ điều gì đâu. Mà ở đời ranh giới giữa cái mình muốn và không muốn đôi khi cũng khó xác định rạch ròi. Như bây giờ chẳng hạn. Chị muốn được cùng anh đến một nơi thật xa không ai quen biết để cùng nhau xác định và làm rõ cái ranh giới giữa tình bạn và tình yêu kia. Nếu là bạn thì tất nhiên phải khác. Còn nếu là tình yêu thì... thì... thì... Chị cũng không biết thì sao nữa. Chị chưa chuẩn bị gì cho lúc phải đối mặt với sự thật. Vì thế chị lại muốn trốn tránh mọi thứ. Kể cả anh.

 

Có một điều chị luôn cảm nhận được đó  là mọi lời nói của anh đều chứa đựng yêu thương. Chị có quyền tin vào cảm giác của mình. Và có lẽ anh cũng đã cố tình để cho chị tin như vậy. Chính vì điều đó nên chị càng khao khát được một lần cảm nhận sự dịu dàng từ đôi môi anh sự quyến rũ từ đôi mắt anh sự nồng nàn từ nụ cười anh sự mạnh mẽ từ người đàn ông trong anh. Nhưng rồi để làm gì? Để lại quắt quay trong những thiêu đốt do mình tự tạo ư? Những giây phút tỉnh táo hiếm hoi đó làm cho chị vững tin hơn. Chị phải vững tin để ít nhất mình không tự làm tổn thương chính bản thân mình. Nhưng sao lâu không thấy anh nhắn tin chị cảm thấy trống vắng quá. Chị không cho phép mình có cái ý nghĩ ấy nhưng quả thật càng cố tránh xa anh thì lại càng cảm thấy khoảng cách giữa chị và anh càng gần hơn. Mỗi cuộc điện thoại chỉ là những lời nói bâng quơ thôi mà sao lòng chị rộn ràng niềm vui khó tả. Điều này làm cho chị càng có thêm cảm giác tội lỗi khi đứng trước con. Dù con chị không thể nào nhận ra được những đổi thay rõ nét trong tính tình và trên khuôn mặt chị nhưng sự ngây thơ của con làm cho chị cảm thấy đau lòng. Cứ như mình vừa mới làm vỡ một vật gì đó rất thiêng liêng.

 

Người đàn bà khao khát được yêu thương vẫn trỗi dậy trong chị. Thật khó khăn để xua đi những ý nghĩ tội lỗi với chồng. Một nụ hôn khi yêu là một thứ gia vị như mì chính cánh không thể thiếu trong một bữa ăn ngon. Vật mà đã rất lâu rồi chị thèm muốn cái cảm giác được ngây ngất của mì chính cánh ấy. Điều này có gì sai trái không khi đôi lúc chị ước được chạm môi mình vào đôi môi kia. Dù chỉ một cái thật nhẹ rồi thôi. Và chị tin rằng anh cũng vậy. Anh cũng đang khao khát một lần chạm thật nhẹ môi anh lên môi chị rồi thôi.

 

Bây giờ đã là hai mươi hai giờ ba mươi phút. Nghĩa là đã hơn một tiếng đồng hồ chị ngồi một mình để suy ngẫm để dằn nỗi khát khao vô hình trong lòng chị. Ly cốc tai tan loãng trên bàn. Ấm trà nguội ngắt từ khi nào không rõ. Nhạc đã tắt và dường như quá cũng đã vắng người. Tiếng người bồi bàn nhắc nhở về thời gian khiến chị giật thột. Chị rút ví tính tiền rồi vội vàng rời quán. Đường phố vắng hoe.

 Không hiểu sao chị lại cho xe chạy về hướng trái ngược với nhà mình và dừng xe lại cách nhà anh một đoạn ngắn. Bóng đèn đường bị cháy hắt lên mặt đường một quãng tối đủ cho chị giấu bớt nỗi ngượng ngùng trong lòng. Chị chỉ đứng đây một chút thôi. Một chút thì có làm sao đâu cơ chứ. Chị tự nghĩ như vậy rồi rút trong túi ra một cái khẩu trang. Chị nghĩ như thế sẽ an toàn hơn. Mười lăm phút trôi qua. Chị lấy điện thoại bấm số. Vừa lúc chị định bấm phím “call” thì cũng là lúc chị thấy cửa nhà anh mở. Ánh sáng làm chói mắt chị theo phản xạ chị đưa tay lên che mắt. Anh dắt xe ra và người đàn bà bên anh bế đứa bé đặt lên yên còn tay kia thì vén cái váy bầu cho gọn rồi nhấc người ngồi lên. Bàn tay ấy vịn vào hông anh thật tình cảm. Chị chưa kịp định thần thì chiếc xe lướt qua thật nhanh trước mặt chị. Người đàn ông ấy không nhận ra người quen nên khuôn mặt vẫn bình thản đến là.

Chị thấy nhói trong lòng. Hình ảnh một gia đình hạnh phúc trước mắt chị khác hẳn những gì anh thường nói. Giờ này gia đình anh ra khỏi nhà không mục đích nào khác là đi ăn khuya. Anh cần tẩm bổ cho vợ và cho đứa con chuẩn bị chào đời mà. Chị biết anh vẫn rất yêu vợ. Có chăng là những lúc bất đồng ý kiến bất đồng quan điểm anh mới cảm thấy mỏi mệt và muốn giải tỏa stress mà thôi. Sao những lúc ấy chị không tỉnh táo để nhận ra điều này. Hơn ai hết chị hiểu rằng một  người thương con như anh sẽ không bao giờ lựa chọn biện pháp khác ngoài gia đình. Có lẽ chị luôn thiếu sự quan tâm chia sẽ kịp thời từ chồng mình nên mới có những khắc khoải từ người đàn ông khác. Mà người đó không ai khác ngoài anh. Giờ đây khi trước mặt chị là một gia đình vẹn toàn hạnh phúc chị càng thấy mình không có quyền và không được quyền xâm phạm. Lẽ ra chị nên hiểu ngay khi vừa mới nhen nhóm những cảm xúc lạ trong lòng. Điều chị vừa mới ngộ ra khiến cho chị ngợp thở. Có một vết cắt vô hình cứ cứa mãi cứa mãi. Chị cảm thấy rã rời.

Hình như đến lúc này chị mới sực nhớ ra mình chưa đón con. Giờ này chắc thằng bé đã ngủ rồi. Thể nào ông bà ngoại cũng sẽ rầy chị. (Mặc dù ba mẹ chị vẫn hiểu công việc của chị nhiều lúc phải làm tăng ca đến tận nửa đêm mới về.) Chao ôi chị cảm thấy ngượng ngùng quá đi mất. Tới nước này rồi mà còn để cho trái tim mình lỗi nhịp. Chồng chị là một thương gia thành đạt. Chị lại có bửu bối là đứa con trai bụ bẫm. Vậy mà ... . Lần này chồng chị về nước chị sẽ không để cho anh thường xuyên vắng mặt ở nhà nữa. Chứ cứ như thế này rồi cũng có lúc chị hất đổ tất cả mất. Người ta nói “đàn bà sâu sắc như cơi đựng trầu” đó thôi. Chị không muốn sự “sâu sắc như cơi đựng trầu” của mình phá vỡ hai mái ấm gia đình. Điều đơn giản thế sao giờ chị mới nhận ra. Ngay giây phút này có một cái gì đó lại tiếp tục rạn vỡ trong chị nhưng chị biết dù chị có làm bất cứ điều gì thì người đàn ông ấy vẫn luôn bên chị và luôn cười với chị. Vậy cũng quá đủ rồi. Chị nghĩ như thế trong lúc hối hả vội vàng quay xe về nhà ba mẹ để đón con cũng là để tự an ủi mình không khóc. Giọt nước mắt này phải chờ đến ngày chồng chị về mới được phép rơi ra. Phần là để hối lỗi cùng chồng. Phần là để ru mình thôi đừng nông nổi. Phía bên kia của sự yếu đuối là hạnh phúc. Chỉ cần chị cứng rắn vượt qua. Không ai có thể giúp chị trong lúc này nhưng chị biết chị sẽ làm được nếu chị cố gắng bằng tất cả nghị lực của mình. Lúc này chị mong chồng chị tha thứ cho những dại khờ nông nổi của chị biết bao dù anh không hề hay biết điều gì. Giá như bây giờ anh có mặt bên chị ngay lúc này. Bên kia đại dương không biết anh có chợt rùng mình như chị?

May mà... 

                                         

11- 2006

More...