Sign up
VIẾT CHO ANH
ngothanhvan | 15 May, 2007, 21:13 | THƠ NGÔ THỊ THANH VÂN | (63 Reads)

VIẾT CHO ANH

  

Như một sự tiên đoán

 

về sự kết thúc của một ngày

 

ánh nắng tắt và đêm đen trùm phủ

 

trái đất lạnh dần.

  

Nhưng vẫn còn ánh sáng của những ngọn đèn

 

và cuộc sống vẫn trôi đi miệt mài lặng lẽ

 

con người bình yên trong giấc ngủ.

 

Và có những giấc ngủ ngàn thu

  

Hãy tin là em vẫn bên anh

 

vẫn cùng anh chăm sóc những đứa con bé bỏng

 

vẫn gối đầu lên tay anh, thầm thì to nhỏ

 

và vẫn nồng nàn giây phút thần tiên

  

Đừng khóc.

 

Giọt nước mắt đàn ông sẽ làm em đau lắm

 

Nụ cười anh đẹp thế kia mà

 

Đêm tối sẽ qua. Ngày mai trời lại sáng.

 

Em chỉ ngủ thôi mà.

 

Hãy hôn em và nói “chúc em ngủ ngon”

 

                như anh vẫn thường âu yếm mỗi đêm...

                                                                      10/2006
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=15905

TRƯỚC GIỜ TAO NGỘ
ngothanhvan | 15 May, 2007, 20:59 | THƠ NGÔ THỊ THANH VÂN | (62 Reads)

TRƯỚC GIỜ TAO NGỘ 

 

Mười lăm năm lưu lạc bụi trần 

Giờ sum họp sao bẽ bàng đến vậy 

Đêm trao duyên em thành người thay chị 

Chú rể buồn, em đứt ruột Kiều ơi! 

Có lẽ nào giọt nước chia đôi 

Tình trăm năm, nghĩa vợ chồng ai là người thua thiệt? 

Đã không thể tự mình lựa chọn 

Sau cái lạy đêm nao, em hưởng chút duyên thừa 

Thôi thì phó mặc cho trời cao 

Chàng đứng đó cũng đau lòng đâu kém 

Người tình xưa trở về dẫu không là nguyên vẹn 

Cái ghé mắt trông theo lưu luyến tận bây giờ 

Dợm bước đi chợt nghe tiếng con thơ 

Em vội vã lau nhanh dòng nước mắt 

Biết chẳng thể níu chân người được 

Khóc làm gì thêm tủi phải không? 

Ừ thì em cứ để chàng đi 

Phận làm con chữ "hiếu" Kiều đón nhận 

Chút tình duyên sá gì đời lưu lạc 

Mười lăm năm đau đớn kiếp đoạn trường. 

Vẫn biết rằng em ích kỷ đàn bà 

Vẫn biết từ xưa Kiều luôn độ lượng 

Nên em chỉ nói trước giờ tao ngộ

Một chút hờn ghen tội lỗi trước tim Kiều

 

                                                                    5-2006

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=15902

KHÔNG CÒN NHỮNG CÂU THƠ CHO ANH
ngothanhvan | 15 May, 2007, 20:55 | THƠ NGÔ THỊ THANH VÂN | (45 Reads)

KHÔNG CÒN NHỮNG CÂU THƠ CHO ANH

 

Không còn những câu thơ cho anh

thời gian đi qua nơi chúng ta hò hẹn

vết tích của ngày yêu chỉ còn là luống cày

in hằn trong tâm thức

em. Cô gái mảnh mai, yếu đuối

làm sao xóa nhòa dấu môi hôn

và những đắm đuối dại khờ...

 

Thức tỉnh đi giấc mơ mang màu hạnh phúc

thà cứ bình thản đón nhận vết thương nhói xót

hơn là ảo tưởng một tương lai không thuộc về mình

 

và từ nỗi đau em đi

đi mãi đi hoài

đến một nơi xa lắc.

nơi đó. Không còn những câu thơ cho anh.

chỉ mình em. Cô gái đầy nghị lực.

 

Nào đi thôi.

   

                                      6-2006

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=15901

ĐỘC HÀNH
ngothanhvan | 15 May, 2007, 05:35 | THƠ NGÔ THỊ THANH VÂN | (111 Reads)

ĐỘC HÀNH 

Em vẫn bước những bước đi kiêu hãnh

Từ khi mình xa nhau

Bước trên đau thương và nước mắt

Lầm lũi đi qua vết xước nơi trái tim

Ru bình yên bằng lặng lẽ

Thắt lòng. 

Vẫn là người con gái của anh ngày trước

Bởi trái tim không dễ nguôi quên

Dẫu biết rằng bên anh đã là niềm vui mới

Em - non dại tình đầu.

Người ta nói tình đầu khó quên

Sao anh mau thành người xa lạ

Em muốn khóc cho điều mình gọi là dang dở

Mà giọt nước mắt không rơi. 

Lời yêu còn nồng nàn trên môi

Nên em vẫn còn kiêu hãnh

Độc hành trên con đường đến bến bờ hạnh phúc

Khắc khoải một điều xa lắc...

Ngày yêu.

 8-2003

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=15850

NGƯỜI ƠI EM NHỚ NGƯỜI
ngothanhvan | 14 May, 2007, 21:44 | THƠ NGÔ THỊ THANH VÂN | (117 Reads)

NGƯỜI ƠI, EM NHỚ NGƯỜI

 

Giá như có thể cân đo đong đếm tình yêu

để người hiểu em nhớ người như sông dài biển lớn

nỗi nhớ dày vò em ngay cả khi đối diện

ngay cả lúc em đang cùng người tay trong bàn tay

 

giá như có thể nhân đôi tình yêu bằng nụ hôn

người sẽ nhận ra đôi môi em nồng nàn tha thiết

ngọt ngào như dòng sông, êm đềm như dòng suối

chảy miệt mài bồi đắp phù sa

 

Người ơi, cuộc sống này là bản tình ca

chim vẫn hót rộn ràng chào ngày mới

tin nhắn yêu thương, giọng nói, tiếng cười lưu luyến

thế giới này tràn ngập những lời yêu

 

em sẽ làm thơ bằng ngôn từ đắm đuối say mê

gởi nỗi nhớ vào trong từng câu chữ

thơ giúp em nói với người lời dịu dàng trìu mến

Rằng “người ơi, em rất nhớ người!”

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=15790

HẠNH PHÚC MUỘN
ngothanhvan | 14 May, 2007, 19:09 | THƠ NGÔ THỊ THANH VÂN | (84 Reads)

HẠNH PHÚC MUỘN 

Có phải người về trong đêm ba mươi

Thức tỉnh trong em niềm tin đang dần nguội tắt

Cời bếp than hồng em nhóm lại tháng ngày tất bật

Người quên tình yêu chờ đợi đến hao gầy

 Có phải người về trong những cơn say

 Đôi mắt ngả màu chờ mong - đôi môi khô màu tuyệt vọng

Em lặng thầm dâng đôi vai che chắn

Yếu đuối mong manh hoá giải mọi nhọc nhằn

Người ơi!

Dẫu là muộn một bước chân

 trái tim lỡ một lần đập sai cung nhịp

đôi môi lỡ một lời không thật

 vòng tay một lần đam mê người con gái sau em...

 Em vẫn rất hờn ghen

vẫn đau như mũi đinh xuyên sâu lồng ngực

Nhưng có một điều mãi mãi người không thể nào hiểu được

Trái tim em bình dị đến không ngờ...

Trái tim trong như pha lê

trái tim tan nghìn mảnh vỡ

trái tim khắc khoải lời chung thủy

trái tim yếu mềm rộng rãi bao dung.

Em tự mình hàn gắn những vết thương

 bằng chút tàn hơi còn sót lại

Sự trở về người mang bao lầm lỗi

Em xoa dịu nỗi đau mong đón lại ngày hồng ...

Giông bão qua... chỉ còn lại cõi lòng chưa bao giờ bình lặng

Mình dựa vào nhau... để làm lại từ đầu

Dẫu người có về sau đêm ba mươi

Cũng còn kịp để cùng em lên chuyến tàu trở về bến bờ hạnh phúc!

7-2004

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=15783

Đến với bài thơ: "Hạnh phúc muộn" - Tình yêu độ lượng vô bờ
ngothanhvan | 14 May, 2007, 18:47 | Chung | (439 Reads)

       Tôi vừa được Hội Văn học Nghệ thuật Gia Lai gởi tặng Tuyển tập Văn học Gia Lai 2005. Đọc qua các tác phẩm thơ, bỗngng dưng :"Hạnh phúc muộn" của Ngô Thị Thanh Vân cứ ám ảnh tôi. Bài thơ mộc mạc chân tình, lời thơ không trau chuốt nhưng tình thơ khiến người đọc khắc khoải không dứt.

     "Có phải người về trong đêm ba mươi

     Thức tỉnh trong em niềm tin đang dần nguội tắt

     Cời bếp than hồng-em nhóm lại tháng ngày tất bật"

    Người đàn bà yêu thương mỏi mòn chờ đợi, mỏi mòn trông ngóng tình yêu. Một trái tim đã vụt biến vào cỏi đam mê u tối nào đó liệu có biết nẻo về, có phút nào sực tỉnh lại? Sự chờ đợi đã đến tột cùng, ngày đã hết, đêm cũng sắp sang trang. Sự chờ đợi đẩy người đàn bà vào miền ảo giác mịt mùng. "Có phải người về trong đêm ba mươi" khẳng định hay giả định?

    Cả thời gian và không gian hư ảo quá, mong manh như sắp tan biến. Đêm ba mươi là thật, thời gian không gian đều cụ thể nhưng "có phải người về" lại ảo giác huyễn hoặc! ở thời khắc đỉnh điểm này bước chân lầm lỡ đâu rồi?!

    "Có phải người về trong những cơn say

    Đôi mắt ngả màu chờ mong

        đôi môi khô màu tuyệt vọng

    Em lặng thầm dâng đôi vai che chắn

    Yếu đuối mong manh hóa giải mọi nhọc nhằn .... "

    Người đàn bà yếu đuối mong manh sao có sức mạnh vô biên cáng đáng chở che đến vậy? Tình yêu, và chỉ có tình yêu của người đàn bà mới đủ độ lượng tha thứ mới đủ che chắn, hóa giải "trái tim lỡ một lần sai nhịp", "đôi môi lỡ một lời không thật", "vòng tay một lần đam mê"...Sự tuyệt vời kỳ diệu của tình yêu, của tấm lòng nhân hậu và giàu nữ tính là chỗ này đây. Em rộng lượng bao dung, nhưng em đâu là gỗ đá. Đau nhói và đầy hờn ghen...Song trên tất cả vẫn là anh, là quá khứ ngọt ngào và niềm tin yêu đã bám rễ, xây thành. Trong trái tim thủy chung rớm máu ấy rộng rãi độ lượng biết chừng nào.

     "Em tự mình hàn gắn những vết thương

     bằng chút tàn hơi còn sót lại

     Sự trở về người mang bao lầm lỗi

     Em xoa dịu nỗi đau- mong đón lại ngày hồng"

    Người ở đâu sao không về cùng em? Niềm tin dù đã hao gầy vẫn thoi thóp mãi. Em đã đợi tận cùng hy vọng. Thời khắc ấy sắp hết mà người vẫn chẳng thấy về. Thời gian thực đã hết, nhưng thời gian chờ ngóng hoài mong hãy còn, như niềm tin yêu, thủy chung hy vọng trong em với anh chẳng thể phôi phai, em lại tự dối mình:

    "Dẫu người có về sau đêm ba mươi

    Cũng còn kịp để cùng em lên chuyến tàu trở về bến bờ hạnh phúc... "

     Thương lắm một tình yêu hóa đá mà niềm tin tưởng và sự bao dung thì vẫn chắp cánh!. Đã lâu lắm rồi tôi mới lại đọc được một bài thơ hay giàu nữ tính, đọc thơ và nhạc họa đan xen pha lẫn khó tách bạch. Những tưởng cuồn cuộn với kinh tế thị trường cân đo đong đếm tình -tiền người ta rồi sẽ chai mòn, sẽ ích kỷ cả. Các cô gái chỉ có môi trầm giày cao gót, quần bò, điện thoại nhét mông. Hóa ra tình yêu đích thực vẫn trường tồn và bản chất của tình yêu bao giờ cũng là sự bao dung, chở che vô bờ bến. Chỉ có tình yêu mảnh liệt và sự vị tha đầy nữ tính kia mới đủ rộng để chứa những bước chân xao lãng, lầm lạc quay về. Ai mà chẳng có phút lầm lỗi, ai mà chẳng có lần dại khờ. Xin đừng nguội tắt, xin đừng hờn ghen, xin tất cả những người đàn bà hãy biết yêu thương và tha thứ.

    Tôi thích bài thơ này lắm nhưng sao cái tít lạc lỏng quá và chẳng thơ chút nào.!

Huỳnh Kiên

Tặng cô giáo Vân nhân ngày 20-11-05 chút đồng cảm của bạn đọc.

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=15780

Nhà văn Bảo Ninh: “Tôi muốn văn mình mang vẻ đẹp... quân đội”
ngothanhvan | 14 May, 2007, 17:45 | Chung | (109 Reads)

Nhà văn Bảo Ninh

Trong sách, tác giả xác nhận đã được gợi hứng và chịu ảnh hưởng rất nhiều từ cuốn Nỗi buồn chiến tranh (NBCT) của Bảo Ninh.

Cuốn sách được nhiều tờ báo VN nhắc đến ngay sau lúc nó vừa nhận một giải thưởng lớn của Canada và được khen khi có bản tiếng Việt. Nhưng nhà văn thì không nghĩ thế:

- Không biết có tiện để nói không, nhưng thật tình là mình không cảm thấy thích, không được vui lắm khi NBCT đã bị hiểu theo hướng ấy, một hướng tối, mà thật ra nó không hề tối. Cố nhiên, mỗi bạn đọc hay bạn viết đều có quyền có một cách cảm, cách nhìn riêng của họ về cuốn sách và về cuộc chiến. Chưa nói đó còn là một cái nhìn xuất phát từ thiện chí của một người nước ngoài trước một đất nước, một dân tộc mà họ muốn đến gần.

Nhưng dẫu vậy vẫn không thể không cảm thấy buồn và tiếc. Nói sao nhỉ? Những nhân vật người Việt trong cuốn sách nhìn chung không được thật và “nhã” lắm, không khí truyện cũng không thật và ít nhiều bị “vênh” với bối cảnh. Phần nào đó, cuốn sách làm người ta cảm thấy người Việt hôm nay hầu như vô cảm khi nói về những mất mát đã qua. Đâu phải thế, đâu thể thế! Lãng quên như một kiểu coi thường chính mình là khác, tập quên và cố quên để đứng lên, đi tiếp và để tha thứ là khác, khác nhiều chứ!

Trong một chừng mực nào đó, cuốn sách của tôi và của David Bergen cùng đề cập đến một đề tài: ám ảnh của một cuộc chiến lên những cựu chiến binh thời hậu chiến. Ám ảnh đó nhìn bề ngoài có vẻ giống nhau nhưng theo tôi, ở người cựu chiến binh VN, nỗi đau ấy ít mang màu sắc cá nhân hơn. Không phải chỉ là chuyện tôi bị thương, bản thân tôi bị đau mà sâu và rộng hơn, đó là nỗi đau về cái thời của mình, ít nhất là thế hệ mình, đồng đội mình...

* Ông có chắc là mình có thể đọc cuốn sách một cách khách quan không, khi mà ông chắc hẳn đã đọc nó trong một tâm thế: tìm mình và cuốn sách của mình trong đó?

- Dĩ nhiên là tôi phải để ý chứ, vì điều đó đã được tác giả nói rất rõ trong lời cảm ơn cuối sách và như bạn biết, có hẳn một nhân vật nhà văn mang bóng dáng Bảo Ninh trong đó. Tuy nhiên, hình ảnh mà tôi quan tâm nhất ở đây là người lính hay đúng hơn, tinh thần của người lính trong và sau cuộc chiến. Hình ảnh ấy, tinh thần ấy, trong cuốn sách, dù không chiếm vệt chính nhưng vẫn khiến người đọc cảm thấy không được thoải mái. Sao chứ? Cái vỏ thì rõ là của anh, nhưng cái ruột không phải thế! Vậy đấy, tìm mà không gặp, chưa thật sự gặp!

* Phần cuối sách, khi nữ nhân vật chính từ Đà Nẵng tìm ra Hà Nội, có đi tìm nhân vật ông nhà văn tại địa chỉ 3B LNĐ (3B cũng là tên mặt trận mà Bảo Ninh nói đến ở ngay trang mở đầu cuốn NBCT - NV) nhưng không gặp. Cũng là “tìm mà không gặp”. Vậy theo ông, nếu gặp?

- Tôi cũng không rõ khi đi thực tế để viết cuốn sách này, David Bergen có đi tìm gặp tôi hay không. Nhưng đúng là nếu hai bên gặp được nhau thì câu chuyện có thể đã có một màu sắc khác. Vì không chỉ là tác giả của cuốn sách mà David Bergen cho rằng mình chịu ảnh hưởng, người David Bergen tìm gặp còn là một anh lính. Cái mạnh của quân đội không phải ở chỗ hung hăng mà rất chừng mực, mềm dẻo. Văn tôi, vì thế, tôi muốn nó có được vẻ đẹp của... quân đội.

* Trong tác phẩm của David, có một nhận xét: cuốn sách, mặc dù đã phản ánh được rất sống động hiện thực cuộc chiến nhưng rất tiếc, đã không đưa ra được một hiện thực tiêu biểu và không có được một lời lý giải thỏa đáng. Ông có nghĩ đó là những lời ám chỉ về NBCT?

- Không là một hiện thực tiêu biểu thì cũng dễ hiểu vì đó chưa bao giờ là chủ ý của tôi. Điều tôi muốn là một cái nhìn cá nhân, rọi vào những góc khuất, với một độ lùi thời gian cho phép (sau chứ không phải là trong cuộc chiến). NBCT trước hết được viết cho người đọc VN nên tôi không nghĩ mình nhất thiết phải đưa ra những lời lý giải về một cuộc chiến mà trong đó dân tộc tôi, đất nước tôi đã phải cắt nghĩa nó bằng xương máu của bao người.

Làm sao có thể vừa viết văn vừa giảng bài? Tuy nhiên, cũng không ngoại trừ, đấy có thể là một điểm yếu của văn chương VN mình: luôn bắt người ta phải biết lịch sử mình thì mới hiểu được. Trong khi người ta có những cuốn sách về châu Phi hay Nam Mỹ chẳng hạn, mình chưa cần phải hiểu gì lắm về lịch sử của họ cũng vẫn bị “đánh thuốc mê” như thường! Văn chương mình khó ra được với thế giới có khi một phần vì thế!

* Nhưng không thể phủ nhận NBCT đã phần nào làm được việc đó. Song “nỗi buồn” mà nó để lại cho tác giả phải chăng là sức ép không vượt qua nổi cái bóng của chính mình?

- Ừ, kể cũng buồn thật! NBCT làm mình được biết đến, rồi tự dưng bạn bè đông lên, bù khú nhiều hơn, vui thì cũng vui nhưng không thực là yên ổn: lắm lúc đang nhậu muốn bỏ về, đi trên tàu thấy cảnh đẹp không yên, đi chơi bao đận thấy không đành... Cuốn tiểu thuyết dự định viết cứ thế toan xây toan đổ không khác gì... thành Cổ Loa.

Bảo gác bút thì không phải, vẫn còn một Bảo Ninh truyện ngắn, một Bảo Ninh trên báo tết, nhưng cái tạng mình ướm vào truyện ngắn nó không đã, nó không làm mình vui được, dù rõ là nó nuôi được mình giỏi hơn tiểu thuyết, lại có thằng nó thúc cho sát đít để mà không thể bùng đi đâu được! Không gì bất hạnh bằng nhà văn một cuốn, dù có thể: một thằng nhà văn không dám viết tiếp chưa chắc đã là hèn!

* NBCT - những lần tái bản sau này - lúc đầu và lần tái bản gần đây nhất (2003) có tên là Thân phận tình yêu. Thật ra ông thích cái tên nào hơn?

- Thân phận tình yêu thì nghe hơi sến. NBCT cao hơn chứ, nó vừa đúng là tâm trạng thật của mình, vừa không chỉ của mình!

* Quả vậy! Cảm ơn ông!

Theo Tuổi Trẻ

(Nguồn : www.thotre.com)

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=15779

hỡi ta ơi!
ngothanhvan | 13 May, 2007, 20:49 | Chung | (114 Reads)

Lò mò cả buổi tối. Mất một giấc ngủ trưa. Vẫn thấy mình rỗng không trước vnweblogs. Thẹn với lòng nên quyết tâm mò tiếp. Mò đến khi nào cái đầu sáng ra, con mắt tối lại mới thôi. Mò đến khi nào tự thốt lên "ta phục ta quá" mới được. Mà sao ta lại mù mờ thế này? Ta ơi....

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=15702

Chúc mừng bạn!
ngothanhvan | 13 May, 2007, 05:11 | Chung | (162 Reads)
Nếu bạn có thể đọc được bài viết này, có nghĩa là quá trình đăng ký đã thành công và bạn đã có thể bắt đầu blogging
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=15671

«Trước   1 2 3 4 5 6 7 8