Đoản khúc ngày

By Ngô thị thanh vân

 

ĐOẢN KHÚC NGÀY


em biết

mỗi ngày trôi qua là một vết cắt

sắc nhọn vào lòng


em biết

nên vẫn đắm đuối làm thơ tình

cho anh và biển

cho những khát khao mang tên hạnh phúc

cho một vài người đàn bà giống em


mỗi ngày mặt trời lên

em đón tia nắng đầu tiên trên ô cửa sổ

mở toang trí nghĩ về một người

thắp xanh hàng cây bằng giấc mơ

về ngôi nhà có tiếng trẻ con rộn rã


sắc nhọn những vết cắt của ngày

đau đáu điều không thể nói

ôi những con đường tít tắp

bàn chân nào che chở dấu chân em


ngày đang vật vã vào đêm! (*)


                                      Vũng Tàu. 8-2008

                                          NTTV





(*) ý thơ : Quảng Hà

More...

THƠ CHO MẸ

By Ngô thị thanh vân

 

THƠ CHO MẸ


Mãi chẳng thoát được những người đàn ông

thơ con trĩu nặng cái đa đoan của người thiếu phụ

mang nỗi tương tư rẻ tiền đâu đâu cũng có


loanh quanh những trò vớ vẩn

ngụy trang rằng tình yêu

ngủ say trong vòng tròn vô thức


con đi như rớt vào hố thẳm

đi bằng niềm đam mê hứng khởi

đâu biết chông gai cạm bẫy trên đường


con biện minh cho mình

những người đàn ông yêu con và con yêu

có trái tim của người đàn bà chung thủy

ngờ đâu.


Vết thương chưa kịp liền da

Mẹ xoa dịu tháng ngày dâu bể

dẫu muộn xin một lần dốc cạn sức mình

tỏa sáng những dòng thơ về mẹ

trút cạn lòng.

Lạy mẹ. Mẹ ơi!!!



                                                VT.8-2008

                                                   NTTV

More...

người đàn bà áo đen

By Ngô thị thanh vân

 

NGƯỜI ĐÀN BÀ ÁO ĐEN

                                                                  

                                                          (Cho Tuyết và ...)


Tinh khôi những ánh nhìn

ngơ ngác bầy sẻ nâu mái phố

đánh thức ngày vào nắng

chiều dịu dàng như tay em


tinh khôi nụ hàm tiếu

(cũng có khi rực rỡ hoa hồng)

em giấu lòng vào tối

thăm thẳm bờ mi ngoan


ơi người đàn bà áo đen

em nói gì mà hoa cười ngọc thốt

đoan trang còn giữ lại

trong ồn ã trời Tây


người đàn ông say em

dốc ánh nhìn vào miền quyến rũ

dốc cạn những điều si dại

vào nụ môi mềm. Mềm hơn mây.


Ơi người đàn bà áo đen

người đàn ông muốn gối đầu lên dòng suối

được dệt bằng tóc em

được dệt bằng chính em ngà ngọc


Thiên đường ở nơi đây!



                                                8-2008

                                                NTTV

More...

viết ngược

By Ngô thị thanh vân

 

VIẾT NGƯỢC

                                                          Cho VTH

Chị lo em viết ngược

rồi đọc ngược

những trang văn. Trang đời


em thấy bất an cho cái đầu hay suy nghĩ

cái bụng hay liên tưởng

cả cái lý trí em hay dùng làm bức tường

che chắn và ngụy biện.

cũng đôi ba lần nghĩ mình sẽ viết ngược

rồi đọc ngược

cũng đôi ba lần muốn vậy

quá khứ đánh em bằng ngọn roi của năm mười bảy

ngày biết vị môi nồng


em như người bước ra từ cổ tích

nên ảo tưởng về thiên đường

mà dòng trong dòng đục

ai lường


có thể một ngày em viết ngược

bởi một lý do hào quang lấp lánh

thì chị ơi giữa điệp trùng hố thẳm

chị hãy dùng cái roi và trái tim mười bảy

đưa em về. Bình an.



                                      Vũng Tàu 7-8-2008

                                                NTTV

More...

BIỂN NHỚ

By Ngô thị thanh vân

 

BIỂN NHỚ


Pleiku

Người có nghe biển gọi

lời thầm thì ngược dốc tìm non


Pleiku

những đêm đốt thời gian trên net

biển cũng mài mòn suy nghĩ về người


Người có nghe biển nói

những thanh âm thảng thốt đáy lòng

chênh vênh nỗi nhớ phía mù sương


Người rót lời yêu

uống tàn cuộc nhậu

bóng hình em có in hằn đáy cốc

mà người uống mãi không thôi


Pleiku

mưa đêm lạnh lắm

còng queo một dáng nằm

nghiêng trống vắng vào mơ


nơi đây biển ấm

soi dáng người

như con sông miệt mài không nghỉ

em trôi về người.

Biển òa vỡ lời ca.


                                                Vũng Tàu 5-8-2008

                                                          NTTV

More...

NHẬT THỰC

By Ngô thị thanh vân

  

NHẬT THỰC


Em che một bàn tay

che hai bàn tay

trước mắt là màu nhật thực

có những điều cần che

(hay cố tình che đậy)

bằng một bàn tay

rồi bằng hai bàn tay


nhật thực ăn mòn em

em ăn mòn sự thật

đúng ra cần nhìn bằng hơn một đôi mắt

vậy mà đớn hèn em


Hôm nay mặt trăng ăn mặt trời

em cố căng mắt để nhìn điều kì diệu ấy

vậy mà mây.


Cuộc sống có trăm ngàn triệu lần nhật thực

trong cùng một thời điểm

không thấy là vì không thể thấy

không muốn thấy

hay cố tình che đậy


Hỡi người!!!

                                                          Nhật thực 1-8-2008

                                                                   NTTV

More...

không tên

By Ngô thị thanh vân

 

Úp mặt vào vết thương

anh quên điều cần phải nói

mặc cho sóng cồn chớp nổi

mặc cho mưa buốt vai gầy


úp mặt vào nỗi đau

anh buông hững hờ ánh mắt

con đường quanh co trước mặt

mặc em chèo chống đêm dài


úp mặt vào cuộc đời

em quên nỗi buồn con gái

tháng ngày trôi qua mê mải

chúng mình cứ thế xa rời


úp mặt vào đâu? Úp mặt.

phiêu bồng mây gió đa đoan

ừh thôi. Ta về úp mặt

một trời giông tố hoang mang...

More...

ngẫm

By Ngô thị thanh vân

 

NGẪM


Đôi khi thấy mình như con ngố

Ngơ ngơ ngác ngác giữa biển người

Người đông mà đường thì chật hẹp

Xoay bên nào cũng ngác ngác ngơ ngơ.

                  nttv

More...

PHÁC HỌA EM

By Ngô thị thanh vân

 

PHÁC HỌA EM


Bắt nguồn từ làng sen

mẹ cha sinh nơi núi đồi bạt ngàn gió thổi

ngày chào đời cô y tá đét một cái rõ đau mới òa lên khóc vội

nên mẹ gọi bé Lì. À thêm nữa bé Đen


Lên ba tuổi cầm chổi rượt đàn gà con

thấy sâu róm nhón tay ngắt làm đôi mẹ trông mà mất vía

cái cột điện trước nhà em leo lên mà không sợ ngã

cha hết hồn cầm roi mà thắt ruột thắt gan


năm tuổi nhất định không đi học mầm non

"con học hết chữ rồi cho con lên lớp một"

mẹ dẫn đến trường thì thầm với cô dạy trẻ

Dối rằng. Lớp một là đây.


Bảy tuổi mẹ xa nhà. Trở thành chị hai

nội tướng thay cha chăm em thay mẹ

đàn heo con ngày ngày no căng bụng

mà vụng về. Những vết sẹo trên tay



Năm mười lăm có anh chàng thường hay ghé thăm

ngúng nguẩy bảo em: nói rằng "chị hai đi vắng"

thế thôi. Mà đêm về nghe lòng nằng nặng

Hình như. Ôi con nít ấy mà.


Nhà giàu sang -  một thư viện đàng hoàng

cha bảo "Hạnh phúc là đây". Con đọc mà nhớ lấy

những trang văn thấm đẫm tình nhân loại

em biết yêu thương từ thuở lên mười.


Đau cho người. Buồn cho người. Vui cho người

có phải thế mà đa mang quá đỗi

cầm bút lên sao thấy lòng nhức nhối

những lời thơ. Cứ thế. Chào đời.


Hạnh phúc khổ đau cũng đã trải qua rồi

vẫn thấy mình nhỏ nhoi và yếu đuối

cần chút gan lỳ để biết mình cứng cỏi

lời nói nhẹ nhàng. Mà nước mắt đã rơi


Em đấy.

phơi mình trên trang giấy

và những entry mang nặng nỗi vui buồn

mong nhận lại những tấm lòng chân thật

để thấy mình nhẹ nhõm trước bình minh!

                                                                
                                                                    7-2008

                                                                     NTTV

More...

THẾ GIỚI NGHIÊNG

By Ngô thị thanh vân

 

THẾ GIỚI NGHIÊNG

em đếm từng khuôn mặt người

những khuôn mặt đi qua trí nhớ

đen trắng. Trắng đen


không có khuôn mặt nào giống anh

không có khuôn mặt nào của anh

không có.


Em đếm từng nụ cười

trăm đóa hàm tiếu rưng rưng

thân thiện. Lạnh lùng

sẻ chia. Vô cảm


không có nụ cười nào giống anh

không có nụ cười nào của anh

không có.




Anh ở đâu?

trong hàng triệu tế bào tủy não

sao chẳng có nếp nhăn nào chứa anh trong đó

sao chẳng có đoạn phim nào em quay trong quá khứ

có anh.


Hôm qua em tìm trên vô tuyến

kìa những gương mặt người

nói cười. Cười nói.

vô cảm.


Giấc ngủ muộn mằn khi trời trở sáng

Anh nhẹ nhàng cười

nhẹ nhàng nói

nhẹ nhàng khỏa lấp

nhẹ nhàng yêu


ôi những giấc mơ

những giấc mơ ngọt ngào cổ tích

đưa em đi trong thế giới thiên đường

để em biết tim vẫn còn thổn thức

dẫu rằng anh chẳng ở kề bên!


                                      7-2008

                                      NTTV

More...